Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

255

Chương 255

“Tích— Tích —

Tiếng máy đo nhịp tim kêu lên từng nhịp, ba mẹ Điền vừa từ ngoài vào lập tức thấy Kim Thái Hanh đang quỳ dưới đất nằm sấp bên giường bệnh của Điền Chính Quốc, mà Điền Tử Kim thì cau mày ngã ở bên cạnh.

Hai người đỏ mắt, kiềm nén lau nước mắt rồi đi tới giường bệnh, “Thái Hanh, con trai, lên giường mà ngủ.”

Kim Thái Hanh cau mày giống như trong mơ cũng không được yên bình, lông mi hắn run rẩy vài cái rồi từ từ mở mắt ra, “Chú, dì…”

“Đứng lên đi con trai, cả đêm nằm ngủ thế này nhất định không thoải mái gì rồi.”

Ba Điền đỡ Kim Thái Hanh, bên kia Điền Tử Kim cũng ngồi dậy, hai người liếc nhau một cái không hẹn mà cùng nói, “Hình như con vừa nằm mơ.”

“Con mơ thấy Chính Quốc sẽ tỉnh lại!”

“Con cũng…”

Hai tay đều run rẩy, hai mắt Kim Thái Hanh lại đỏ hoe, tiếng nói cũng không rõ ràng, “Là thật, giấc mơ đó nhất định là thật.”

Điền Tử Kim cũng gật đầu, hai người cùng nhìn về phía người đang nằm trên giường, không dám chớp mắt nhưng người trên giường với sắc mặt tái nhợt vẫn ngủ say như trước.

“Tại sao, tại sao vẫn chưa tỉnh, không phải đã thành công rồi mà…”

Kim Thái Hanh gần như muốn gào lên nhưng lại sợ doạ sợ người nằm trên giường, “Tại sao lại như vậy…Tại sao…”

“Chắc vẫn còn cần thêm thời gian nữa, không sao đâu, nhất định sẽ tỉnh lại.” Điền Tử Kim cũng không biết làm sao, hiện tại ngoại trừ tin tưởng thì cũng không còn cách nào khác.

Ba mẹ Điền không biết hai người đang nói chuyện gì, họ vẫn nghĩ rằng Điền Chính Quốc vẫn chưa tỉnh lại nên cùng nhau thở dài một hơi, để cho nước mắt rơi đầm đìa.

Cả ngày hôm nay trong phòng bệnh im lặng như tờ, Kim Thái Hanh cứ ngồi ở bên giường Điền Chính Quốc không nói một lời, cơm cũng không ăn, không đi đâu mà chỉ nhìn chăm chú vào gương mặt của Điền Chính Quốc.

“Anh nói anh sẽ nhớ em, anh cũng đã nói sẽ bên em cả đời mà, nhưng sao bây giờ vẫn không tỉnh lại?”

“Có phải em chưa đủ tốt nên làm anh không vui phải không, vậy anh tỉnh lại đi, anh mắng em, đánh em, phạt em, cái gì em cũng nhận, tới khi nào anh vui vẻ thì thôi được không?”

“Em đã từng trải qua cảm giác mất anh rồi nên không muốn lại một lần nữa đâu, xin anh tỉnh lại đi, tình yêu ơi, em nhớ anh nhiều lắm.”

“Em càng ngày càng không thể rời khỏi anh, nếu anh vẫn không tỉnh em sẽ lập túc tới chỗ anh.”

Trong phòng chỉ còn lại tiếng nỉ non của Kim Thái Hanh, từng chút kể lại tình cảm của hắn dành cho Điền Chính Quốc cùng với ký ức của hai người.

Mặt trời lặn rồi lại mọc, dù ba mẹ Điền khuyên thế nào thì Kim Thái Hanh cũng không rời đi.

“Tỉnh lại đi, xin anh, quên em cũng không sao, em yêu anh là đủ rồi…”

Giọt nước mắt của Kim Thái Hanh rơi xuống mu bàn tay Điền Chính Quốc biến thành một vũng nước, hắn nắm tay Điền Chính Quốc lập tức cảm giác ngón tay trong lòng bàn tay mình nhúc nhích vài cái, “Chính Quốc? Chính Quốc, em, em ơi! Bác sĩ!”

Chân Kim Thái Hanh mềm nhũn quỳ dưới đất nắm ngón tay Điền Chính Quốc, bấm chuông ở đầu giường rồi nhìn chằm chằm vào Điền Chính Quốc.

Rốt cục mí mắt của người nằm trên giường giật giật, lông mày nhíu lại rồi dần mở hai mắt ra.

“….”

“Chính Quốc, em, bác sĩ sẽ tới ngay, đừng sợ! Anh đừng sợ!”

“Em…là ai vậy?”

Hành động và gương mặt của Kim Thái Hanh hơi cứng lại, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường, hắn khẽ cười rồi gắng sức nhẹ nhàng nói, “Em là bạn trai tương lai của anh.”

Hắn cúi đầu vùi mặt vào tay Điền Chính Quốc, nước mắt nóng hổi rơi vào lòng bàn tay cậu.

“Không phải…không phải là chồng anh à?”

Điền Chính Quốc nói chuyện còn khá khó khăn nhưng lại có thể nghe ra được ý cưng chiều và mập mờ trong giọng nói của cậu, cố gắng nâng cánh tay mềm nhũn lên lau khô nước mắt của Kim Thái Hanh rồi vuốt ve tóc hắn, “Khụ khụ, không lẽ muốn quỵt nợ à? Khụ khụ, không cho.”

Kim Thái Hanh không kịp phản ứng, quỳ dưới đất ngơ ngác nhìn gương mặt yếu ớt của người trước mặt nhưng trong mắt lại đong đầy tình yêu, khóe miệng giật giật cuối cùng bật khóc như đứa trẻ.

Ngoài cửa, Điền Tử Hàn vừa khóc vừa cười nhìn Điền Chính Quốc đã tỉnh, cuối cùng quỳ xuống đất lấy tay che mặt khóc lớn.

Điền Chính Quốc an ủi Kim Thái Hanh ở bên cạnh, sau đó nhìn về phía cửa thấy người thân đã lâu không gặp, trước mắt lại chảy dài nước mắt, “Ba, mẹ, anh hai, con về rồi.”

Bị đẩy vào phòng khám tiến hành khám tổng quát, sau đó Điền Chính Quốc mới được đưa về phòng bệnh bình thường. Bác sĩ cũng bị sốc trước chuyện này, dù sao lúc trước bọn họ nói vậy chẳng qua là vì muốn an ủi người nhà Điền Chính Quốc chứ thật ra xác suất cậu tỉnh lại rất thấp.

Nhưng Điền Chính Quốc lại tỉnh khi bọn họ đã sắp từ bỏ, ngay cả tụ máu trong não cũng đã tan đi rất nhiều, các cơ quan trong cơ thể cũng khôi phục một cách nhanh chóng.

Chuyện này bọn họ dùng khoa học kỹ thuật giải thích không được nên chỉ có thể cho rằng Điền Chính Quốc là một kỳ tích.

Đây thật sự là một kỳ tích nhưng kỳ tích này là do Kim Thái Hanh trao cho cậu. Điền Chính Quốc khẽ cười nghe bác sĩ nói, sau đó nhìn qua người bên cạnh, không có ý định che dấu cảm xúc trong mắt mình.

Kim Thái Hanh cúi đầu đối diện với ánh mắt ỷ lại và nụ cười ngọt ngào của Điền Chính Quốc, trên mặt cũng mỉm cười, cúi đầu hôn lên má cậu một cái.

Mọi người thấy cũng không trách, ba mẹ Điền đã không còn phản đối xu hướng tính dục của Điền Chính Quốc nữa, sau khi nghe Điền Tử Hàn nói tại sao Điền Chính Quốc có thể tỉnh được thì lại càng hài lòng và biết ơn Kim Thái Hanh. Hiện tại nhìn hai đứa nhỏ thân mật chỉ cảm thấy may mắn và đau lòng.

“Bệnh nhân hồi phục rất tốt, sau khi hồi phục các cơ quan trong người thì khoảng một tháng là có thể xuất viện.”

Tâm trạng của bác sĩ không tệ, dù sao ai cũng hy vọng thế giới này có nhiều hơn một kỳ tích, cũng sẽ giảm đi nhiều cảnh chia xa, “Người trẻ tuổi tốt thật đấy, chắc chắn sau này sẽ gặp nhiều may mắn!”

“Cám ơn bác sĩ.”

Bác sĩ và y tá đi ra ngoài để lại không gian cho người nhà, Điền Chính Quốc nhìn ba mẹ đã già theo năm tháng mà mũi chua xót, giọng nói run rẩy hoà chung với nước mắt.

“Ba, mẹ, con xin lỗi…”

“Con trai, con đừng nói vậy, là lỗi của ba mẹ.”

Ba Điền vươn tay định sờ đầu Điền Chính Quốc nhưng lại sợ làm cậu đau nên chỉ có thể vuốt nhẹ tóc Điền Chính Quốc, trên mặt nở nụ cười vui mừng cùng tự trách, “Chính Quốc, con có đồng ý tha thứ cho ba mẹ không?”

Điền Chính Quốc không thể tả được cảm giác bây giờ của mình là gì, lúc trước cậu cho rằng mình bị mọi người trên thế giới bỏ rơi, cho rằng ba mẹ mà mình yêu nhất cũng không muốn cậu, nhưng khi tất cả đã rõ ràng, cậu mới phát hiện chẳng qua là do khoảng cách thế hệ và hiểu lầm về từ ngữ nên mới khiến mọi chuyện thành như vậy, cậu vẫn quan tâm đến ba mẹ và ba mẹ cậu cũng vẫn luôn yêu cậu.

“Ba, mẹ, con không trách hai người.”

Kim Thái Hanh nhường chỗ của mình cho ba Điền, nhìn vẻ tự ti và ưu sầu trên mặt Điền Chính Quốc đã biến mất, trong lòng chỉ còn lại may mắn và thỏa mãn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net

Tags: #hwiek