256
Chương 256
21 Tháng Một, 2022Trà Đào Cam Sả
Editor: Uyên
Để phục hồi lại hết cơ quan cũng không phải là chuyện đơn giản, hơn nữa Điền Chính Quốc không chỉ bị thương ở đầu mà xương cũng bị ảnh hưởng.
Nhưng cũng may là luôn có Kim Thái Hanh ở bên cạnh, Điền Tử Kim cũng xin nghỉ làm ở công ty đến chăm sóc cậu, ba mẹ mỗi ngày đều đưa tới đồ ăn bổ dưỡng nên Điền Chính Quốc khôi phục khá nhanh. Đương nhiên trong đó cũng không biết có phải do hệ thống làm hay không.
Hai tay Điền Chính Quốc đỡ tay vịn, sau lưng dựa vào Kim Thái Hanh, phần lớn sức nặng đều dựa vào người Kim Thái Hanh, từng bước đi về phía trước.
"Khó chịu không?"
"Không sao."
Điền Chính Quốc lắc đầu, sắc mặt vẫn còn tái mét, trán cũng đổ đầy mồ hôi, cho dù khôi phục nhanh thế nào thì quá trình khôi phục cũng không dễ dàng, "Không sao, anh làm được."
"Chậm thôi, dựa vào em này."
Kim Thái Hanh cau mày, tuy đau lòng nhưng cũng không còn cách nào, hắn muốn gánh hết đau đớn thay Điền Chính Quốc nhưng chuyện này hắn không thể làm được.
Sau một tiếng tập luyện, Kim Thái Hanh bế Điền Chính Quốc lên giường, mặc kệ mồ hôi đang đổ đầy trên trán và lưng mà chạy tới chạy lui lau mồ hôi cho Điền Chính Quốc, đút nước cho Điền Chính Quốc, ai nấy nhìn vào cũng thấy ghen tị.
"Anh vẫn chưa quen ở bên em cho lắm."
Điền Chính Quốc cúi đầu cười cười, trông còn có vẻ ngượng ngùng đặc biệt khiến người nhìn rung động, "Anh thật may mắn khi được em thích."
"......Là anh quá tốt nên người may mắn là em mới đúng, có thể gặp được anh, thích anh và được anh đồng ý."
Kim Thái Hanh vuốt ve má Điền Chính Quốc, trong lòng chỉ thấy thật thương cậu, tình cảm của hắn dành cho Điền Chính Quốc đã không thể dùng tình yêu để hình dung nữa. Nếu như trước kia Điền Chính Quốc là người yêu của hắn thì hiện tại sau khi trải qua mười thế giới, Điền Chính Quốc đã thật sự trở thành một phần trong cuộc sống của hắn.
"Anh rất may mắn khi có thể gặp được em."
Điền Chính Quốc khẽ cười, dùng hai má cọ vào lòng bàn tay Kim Thái Hanh, "Nên cảm ơn 007, nếu không có nó thì có lẽ anh sẽ không bao giờ gặp lại em nữa."
"Ừ..." Kim Thái Hanh đáp một tiếng nhưng cổ họng lại khô khốc, hắn không thể tưởng tượng được một ngày không có Điền Chính Quốc.
"Nói mới nhớ cũng lâu rồi không thấy 007, từ sau khi anh tỉnh thì cũng không còn tin tức của nó nữa, sau này chúng ta sẽ không gặp được nó nữa sao?"
Kim Thái Hanh cũng nhíu mày, theo lý mà nói thì sau khi hoàn thành nhiệm vụ, lẽ ra 007 sẽ tới báo một tiếng cho bọn họ nhưng bây giờ lại im hơi lặng tiếng, quả thật không hợp lý.
"Có lẽ nó đang làm nhiệm vụ khác, anh đừng lo lắng."
"Có lẽ vậy..." Điền Chính Quốc gật đầu rồi nghiêng người ôm Kim Thái Hanh. Kim Thái Hanh cảm nhận được điều gì đó, mỉm cười nhẹ nhàng vỗ lưng Điền Chính Quốc.
Hắn cực kỳ thích cảm giác được Điền Chính Quốc dựa dẫm, có lẽ là do tuổi của hắn nhỏ hơn Điền Chính Quốc nên trong tiềm thức hắn càng hy vọng Điền Chính Quốc coi hắn là chỗ dựa, coi như một người đàn ông đáng tin cậy.
"Thái Hanh, chờ anh khỏe rồi chúng ta cùng đi du lịch được không?"
"Ừm, anh muốn đi đâu em cũng đi cùng anh."
Điền Chính Quốc dựa đầu trước ngực Kim Thái Hanh híp mắt cười, ngọt ngào trên mặt làm cho người ta muốn hôn lên môi anh khiến anh không nói nên lời, chỉ là anh ngốc nghếch nên không nhìn ra vẻ thâm trầm trong mắt của nam sinh kia.
Kim Thái Hanh cứ như thế ôm anh, bầu trời dần dần tối sầm lại.
Dự báo thời tiết nói hôm nay trời nắng, bây giờ mới hơn 10 giờ sáng sao lại tối thế này được.
Hai người đều sửng sốt nhìn xung quanh từ từ biến thành một vùng thức hải mênh mông.
[Ký chủ, đã lâu không gặp.]
"007? Là mi à?"
Điền Chính Quốc ở trong vòng tay Kim Thái Hanh nhìn hệ thống có thêm một vòng sáng trước mặt, kinh ngạc nói, "Mi...nâng cấp?"
"Đúng vậy, bởi vì nhiệm vụ của ngài và Kim Thái Hanh đã thành công nên giúp tôi đạt được giá trị tinh thần và năng lượng, đã nâng cấp lên làm đội trưởng đội quản lý, cám ơn ngài.]
"Phải là ta cám ơn mi mới đúng." Điền Chính Quốc cười cười rồi bí mật móc ngón tay Kim Thái Hanh.
Nên cảm ơn 007 nhưng quan trọng hơn là phải cảm ơn người vẫn luôn ở bên cạnh cậu, nếu như không phải tình cảm chân thành của Kim Thái Hanh khiến Chủ Thần chú ý thì bọn họ cũng sẽ không được chọn, nếu như không phải mỗi một thế giới, mỗi một thân phận, Kim Thái Hanh đều chọn Điền Chính Quốc thì Điền Chính Quốc cũng sẽ không có cơ hội tỉnh lại.
"Đã lâu không gặp, mi đi đâu vậy? Có chuyện gì xảy ra không?"
007 bay lên xuống lên tiếng, âm thanh của nó có thêm vài dao động tình cảm khác với trước kia, [Lúc trước tôi quay về chủ hệ thống nạp điện, bây giờ đã khôi phục. Bởi vì nhiệm vụ của hai người được xem như đã hoàn thành quá xuất sắc nên Chủ Thần bảo tôi tới đây đưa đồ cho hai người."
"Đồ? Cái gì vậy?" Kim Thái Hanh mở miệng, đây là chuyện mà khi hắn và 007 giao dịch chưa từng nói tới.
[Còn nhớ em bé của hai người không?]
"Con?!"
"Em bé?!"
Lời này vừa nói ra, Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc đều trợn to hai mắt, rõ ràng đều là người rất thông minh nhưng lúc này lại trông thật ngốc nghếch.
Trên màn hình điện tử 007 giống như đang khẽ cười, từ từ điều động dữ liệu trong kho dự trữ của thế giới trước.
Điền Chính Quốc mang thai ngất xỉu, Điền Chính Quốc nằm trong lòng Kim Thái Hanh, Điền Chính Quốc đang đỡ eo...Tất cả hình ảnh được phát nhanh trước mặt hai người.
Mặt Điền Chính Quốc đỏ bừng, ngay cả vành tai cũng ửng đỏ, ngược lại Kim Thái Hanh nhếch khóe môi, gương mặt sáng ngời chẳng qua trong mắt vẫn hiện lên một tia ghen tuông -- mặc dù người kia cũng là hắn, hắn cũng ghen khi thấy hành động của Điền Chính Quốc với phiên bản khác của mình.
"Dừng lại đi 007, đừng phát nữa." Một tay Điền Chính Quốc che mặt nhưng lại không che được ửng hồng trên mặt, trông giống như một quả đào chín mọng ngon miệng.
Kim Thái Hanh cúi đầu mỉm cười cắn tai Điền Chính Quốc một cái rồi hôn lên má Điền Chính Quốc, "Anh ơi, tình yêu ơi, không cần ngại, con cũng đã sinh rồi mà vẫn còn mắc cỡ à?"
"Đừng nói nữa...Thái Hanh..."
"Được được, không nói không nói."
Kim Thái Hanh cực kỳ yêu dáng vẻ này của Điền Chính Quốc, rõ ràng hai người cũng xem như là "vợ chồng già" rồi nhưng vẫn thẹn thùng như trước. Ánh mắt hắn tối sầm lại, trên mặt nở nụ cười yêu thương cùng với ý tứ không rõ ôm Điền Chính Quốc vào lòng, "Em bé này có chuyện gì sao?"
[Hai người thấy sao về đứa nhỏ này?]
"Đây là đứa bé anh ấy sinh cho tôi, hai chúng tôi, tôi đương nhiên là yêu anh ấy, nhưng..."
Khóe miệng Kim Thái Hanh rũ xuống đầy tiếc nuối, "Bé con sống ở thế giới đó sẽ tốt hơn."
[Sau khi hai người rời khỏi thế giới kia, tất cả mọi chuyện về hai người sẽ bị phong ấn cho nên đứa nhỏ này cũng chỉ có thể dừng lại lúc đó.]
007 nhìn vẻ mặt lo lắng của hai người, màn hình điện tử lóe lên, "Cho nên nhiệm vụ của tôi lần này là đưa đứa bé cho hai người.]
[Một đứa trẻ mang dòng máu của hai người và cũng chính là minh chứng cho tình cảm của hai người.]
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net