3
Khi cậu nằm trong không khí oi bức của Côn Minh, dưới mái tranh ẩm ướt, đôi khi cậu sẽ nghĩ, cô em gái nhỏ xa xôi ở Bắc Bình gần đây thế nào, có phải gần đây lại gây rắc rối không, hồ Vị Danh năm nay có đủ cho cô ấy tổ chức thi trượt băng không... Cậu cảm thấy mình chắc chắn đã bị lây nhiễm bởi những lời lải nhải hàng ngày của Bắc Đại, nếu không sao lại có nhiều tình cảm đến thế.
Ngày mà quyết định di chuyển ba trường về phía Nam được đưa ra, Bắc Kinh vừa mới vào thu. Lá bạch quả chuyển sang màu vàng kim, treo trên cành cây chưa rụng, gió thổi từ phía bắc mang theo mùi thuốc súng. Giáo viên và sinh viên của Thanh Hoa và Bắc Đại thu dọn hành lý, chuẩn bị cùng với Nam Khai có khuôn viên đã bị phá hủy, hướng về phía nam vượt qua nửa Trung Quốc, để tìm kiếm một chiếc bàn học yên tĩnh.
Còn Đại học Yên Kinh sẽ ở lại Bắc Bình, kéo lên lá cờ Mỹ, làm ốc đảo xanh cuối cùng cho sinh viên Hoa Bắc tránh khỏi giáo dục nô hóa của quân Nhật.
Thật điên rồ, giống như việc mà con bé có thể làm.
Di chuyển về phương Nam cần phải chuẩn bị rất nhiều việc, đến khi xuất phát đã là tháng Mười. Tối hôm đó, Thanh Hoa tìm thấy Bắc Đại mất tích cả ngày trên bệ cửa sổ của tòa nhà Hồng Lâu. Anh tựa vào bệ cửa sổ, đầu ngón tay kẹp một điếu thuốc, có những làn khói xanh uốn lượn bay lên. Ánh đèn ngoài cửa sổ mờ ảo phác họa đường nét chàng trai của anh, chỉ là ánh mắt đó không biết từ khi nào đã không còn là ánh mắt của chàng trai.
Anh quay người lại, ngược sáng, mỉm cười mơ hồ với Thanh Hoa đang tìm anh.
"Đi thôi." Anh nói bằng giọng khàn đặc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net