Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

30


Thảm ở lối vào bị nhuộm một sẫm mảng bởi nước mưa đang nhỏ xuống từ ống quần Na Tra, Ngao Bính run rẩy trong vòng tay cậu, không biết là vì lạnh hay vì lý do nào khác.

Đèn cảm ứng hành lang lúc sáng lúc tắt, cây gậy chống dựa vào bóng tối khung cửa, đầu nhọn vẫn còn dính bùn bắn lên từ đường phố. Na Tra cúi người cởi đôi giày da đầy bùn cho Ngao Bính, khi tất tuột xuống lại lộ ra hai vết sẹo mờ.

"Bính Bính?"

Na Tra đưa tay chạm vào đầu ngón tay run rẩy của anh, nhưng bị anh nắm chặt lại trong lòng bàn tay. Ngao Bính nức nở ngã vào lòng cậu, mái tóc xanh ướt đẫm dính vào xương quai xanh của Na Tra.

"Sao chỉ là sấm sét thôi mà lại sợ đến mức này..."

"Sấm sét... tia chớp sáng quá..." Đồng tử Ngao Bính giãn ra, nắm chặt lấy đuôi tóc ướt của Na Tra, giữa môi phát ra tiếng nức nở không thành tiếng, "Tra Tra... anh đau..."

Trên các khớp ngón tay trắng như ngọc vẫn còn dính bùn khi ngã. Khi Ngao Bính nói, mắt anh đỏ hoe, vẻ đáng thương ướt át khiến trái tim Na Tra cũng quặn thắt.

Cậu nhíu mày, nhìn ánh mắt vô thức của Ngao Bính hướng về phần bụng dưới phẳng lì dưới lớp áo sơ mi, vô số suy đoán nhanh chóng lướt qua trong đầu cậu, cuối cùng cậu dứt khoát bế người đang dính bẩn này vào phòng tắm.

Nước nóng trong bồn tắm tràn qua thắt lưng Ngao Bính, anh co người lại mặc cho Na Tra sắp đặt, đắp hết lớp bọt này đến lớp bọt khác lên vai anh. Na Tra lại nhìn thấy vết sẹo cũ quanh co, méo mó phía sau lưng anh: Vết sẹo cũ xuyên suốt cả tấm lưng, đã theo anh không biết bao nhiêu cái trăm năm.

Ngao Bính đột nhiên rên rỉ nói đau, Na Tra vội vàng theo bản năng bóp bắp chân anh trước: "Chỗ này đau? Hay chỗ nào?"

Hơi nước trắng bốc lên làm mờ đi biểu cảm của Ngao Bính, tóc ướt vắt ngang trán anh, đôi mắt vẫn còn ánh nước mơ màng. Anh nhìn chằm chằm vào vân trần nhà rồi lắc đầu, đồng tử vô hồn như vừa bị mưa bão cuốn trôi.

Gió ấm từ máy sấy tóc làm khô sợi tóc cuối cùng của Ngao Bính, Na Tra mới liếc thấy cuốn sách luật của mình để ở phòng khách đã bị ngấm mưa thành bột giấy. Dung lượng não không cho phép cậu bận tâm đến điều này, mãi đến khi quấn Ngao Bính thành một cái bánh ú và ném lên giường mới nhận ra ngày mai sẽ bị thầy mắng.

Na Tra chưa kịp lau khô người, cái đầu ướt sũng đã cọ vào hõm cổ Ngao Bính. Ngao Bính bị cọ đến ngứa, khóe miệng cuối cùng cũng cong lên.

"Bính Bính được em tắm thơm tho rồi~"

Na Tra cười hì hì, nâng khuôn mặt Ngao Bính đang hồng hào trở lại lên hôn nhẹ một cái: "Bây giờ có thể nói cho em biết rồi chứ?"

Khe cửa vừa vặn lọt vào làn gió ẩm ướt, sự im lặng kéo dài như thủy triều. Giữa hai lồng ngực kề sát nhau phồng lên một hơi thở chết chóc, Na Tra móc cằm anh muốn mặt đối mặt, Ngao Bính giật mình rụt lại, đôi mắt cuối cùng cũng tập trung.

"Anh nhớ, trước đây... cũng có sấm sét như vậy..."

"Đứa trẻ, đứa trẻ thì..."

Có lẽ ngay cả Ngao Bính cũng không nhận ra giọng điệu nói chuyện của mình giống như tiếng nức nở, âm thanh càng giống như một cái khóa gỉ sét.

Khi anh nói, ngón tay nắm chặt bộ đồ ngủ của Na Tra run rẩy, âm cuối của từ cuối cùng nhẹ đến mức như bồ công anh bị gió thổi tan.

Lúc này Na Tra có cảm giác mất trọng lượng như trái tim bị khoét rỗng, cậu nhìn chằm chằm vào đôi môi hơi run rẩy của Ngao Bính, trước khi người đó mở miệng lần nữa, cậu chui vào vòng tay đối phương: "Không nói nữa!"

"Con của anh ở đây, có biết không? Sẽ chạy sẽ nhảy còn sẽ chọc tức anh!"

Ngón cái của Na Tra nhẹ nhàng lau đi vết nước mắt trên mặt Ngao Bính, lòng bàn tay ấm áp lại áp vào khuôn mặt lạnh lẽo có nước mắt chảy qua:

"Mẹ, đừng khóc..."

Cái tên gọi này khiến trái tim Ngao Bính co thắt không tiếng động theo bốn chữ đó. Vẻ mặt Na Tra nâng mặt y lại khiến anh nhớ đến Tam Thái tử – nhưng giờ đây cảm giác này không phải là mối đe dọa hay cảnh báo, mà mỗi tấc đều là dịu dàng và ngọt ngào.

"Tra Tra..."

Ngao Bính ngây người một lúc lâu mới nặn ra được âm tiết từ cổ họng, nhưng lại bị nụ hôn của Na Tra chặn lại.

Đầu lưỡi Na Tra cuốn đi không biết là mồ hôi hay nước mắt, chỉ có hơi nước mặn chát lan tỏa giữa kẽ răng. Sự giãy giụa của Ngao Bính bị cái ôm sâu hơn nghiền nát, bắp chân kẹt vào hõm đầu gối ướt đẫm mồ hôi của đối phương, như khúc gỗ trôi dạt mắc vào tảng đá ngầm duy nhất có thể dựa vào.

Sáu giờ bốn mươi sáng, hơi cháo kê bốc lên nghi ngút trong ánh nắng ban mai. Ngao Bính chống gậy chống đến bên bàn ăn, mái tóc dài vẫn còn rối bù vì vừa mới ngủ dậy.

Na Tra múc một muỗng cháo, khoa trương thổi bảy tám lần rồi mới nâng muỗng đưa đến miệng Ngao Bính: "Bính Bính há miệng, a—"

Hành động Ngao Bính quay mặt tránh né khiến kính trượt xuống chóp mũi, đôi mắt đó vẫn còn sưng đỏ vì khóc đêm qua. Anh đưa tay lau đi hạt vừng dính ở khóe miệng Na Tra, giọng nói khàn khàn vì vừa ngủ dậy:

"Dậy sớm mua bữa sáng, không có việc gì nên cống hiến sự ân cần sao?"

"Rõ ràng là đã hiến hơn mười năm rồi!" Na Tra nhét muỗng vào tay anh, rồi kéo ghế của mình lại gần Ngao Bính hơn một chút, "Anh hôm qua bị dính mưa, sáng nay phải ăn đồ dưỡng dạ dày..."

Ngao Bính không đáp lời.

Cháo nấu vừa lửa, hạt gạo mềm, độ ngọt vừa phải. Anh lặng lẽ ăn vài muỗng, ngước mắt lên thấy Na Tra đang chống cằm nhìn mình, ánh mắt đó anh chưa từng thấy bao giờ, chỉ là phản chiếu ánh nắng ban mai ngoài cửa sổ, lại toát ra một thứ gì đó xa lạ, ấm áp và kiên định.

"Bính Bính."

Giọng Na Tra còn ấm hơn cháo kê, ngón tay đang chột dạ quấn quanh mái tóc đen: "Tối qua em... lén lút tra cứu. Rối loạn căng thẳng sau chấn thương... chính là PTSD, nó..."

"Nó cũng giống như vết thương cũ trên chân anh, thời tiết không tốt là sẽ đau. Nhưng đây không phải lỗi của anh."

Ánh mắt cậu rơi xuống cây gậy chống của Ngao Bính dựa vào tường, rồi nhanh chóng di chuyển trở lại. Vừa đối diện với mắt Ngao Bính, kết quả vẫn là lảng tránh nhìn lung tung trên bàn ăn: "Tóm lại sau này trời mưa gió sấm sét em sẽ không đi đâu cả, chỉ ở bên cạnh anh thôi."

Tay Ngao Bính đang cầm muỗng cháo dừng lại giữa không trung. Có lẽ hơi cháo quá nóng, làm mắt anh hơi cay.

"Anh đã sống một mình mấy trăm năm rồi..."

"Nhưng bây giờ anh không còn một mình nữa." Tốc độ nói của Na Tra nhanh hơn một chút, mang theo ý nghĩa dứt khoát, "Em thực sự không biết kiếp trước kiếp này hay Tam Thái tử gì cả... bây giờ em cũng không muốn biết nữa."

Cậu hơi nghiêng người về phía trước, khuỷu tay chống trên bàn. Lúc này cậu đang nhìn chằm chằm vào Ngao Bính với ánh mắt rực lửa, như đang khóa chặt bằng chứng quan trọng nhất tại tòa án: "Em chỉ muốn... cố gắng hết sức để bảo vệ anh. Anh muốn nhìn em thế nào cũng được, là người yêu hay con trai, hay là người tình cũ của anh..."

"Chỉ cần anh quan tâm em, em cũng quan tâm anh là được rồi. Khi chân đau có em xoa bóp, sấm sét em sẽ che chắn cho anh... những thứ khác... em không quản được, em chỉ là một người bình thường."

Nhiệt độ của bát cháo truyền qua thành sứ mỏng. Ngoài cửa sổ dần vang lên tiếng chim hót, lẫn với tiếng động cơ xe buýt chuyến sớm từ xa, cùng với tấm lòng rõ ràng và nồng nhiệt của người trước mặt, tất cả cùng ùa đến.

Ngao Bính đặt muỗng xuống. Không phải là một cái ôm, mà là xoa đầu Na Tra.

"Thì ra lớn lên cũng không tệ."

Giọng anh mang theo ý cười, nhưng lại là giọng điệu cảm thán: "Anh vẫn khá tiếc đứa trẻ sẽ viết 'Bính Bính là đồ xấu xa' trong nhật ký."

Na Tra cũng cười, thuận thế cọ đầu vào vai Ngao Bính. Những sợi tóc vừa bị mình xoa rối quét qua vai và cổ khiến Ngao Bính không ngừng run lên hai cái, nhưng đón lấy lại là hơi ấm cơ thể quen thuộc của Na Tra, lúc này đang hoàn toàn bao trùm lấy anh.

"Bây giờ cũng biết làm nũng à. Trước mặt Bính Bính, em mãi mãi là trẻ con mà."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net