Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

³

Lý Tương Hách ngồi trước bàn ăn kiểu Tây, dùng đũa mạ vàng gắp từng món Trung. Ban đầu hắn chuẩn bị sẵn đầu bếp Tây cho Thôi Huyền Chuẩn, cứ tưởng đối phương đã quen với món ăn Âu rồi, ai ngờ Huyền Chuẩn chẳng buồn động đũa với miếng bò tái hay ổ bánh mì khô khốc. Chỉ khi đổi sang một đầu bếp lão luyện vùng Giang Nam, em mới ăn được vài miếng cơm. Trùng hợp là khẩu vị em lại giống hệt Lý Tương Hách, thế là cả hai cùng ngồi trong phòng ăn bài trí kiểu Tây dùng bữa với món ăn bản địa.

"Nói xem nào, Huyền Chuẩn đi du học đã thấy những gì?" Lý Tương Hách đặt đũa xuống, ra hiệu cho người hầu rót một tách cà phê đen sẫm cho Huyền Chuẩn. Hắn biết bọn con cháu nhà giàu thường hay làm ra vẻ phong nhã, sau bữa ăn lại chuộng một chút "cà phê" để tiện thưởng vị. Mà cà phê vẫn là hàng ngoại nhập, vài hạt thôi cũng đã quý như vàng rồi.

Thôi Huyền Chuẩn thuở còn ở châu Âu rất thích mấy quán cà phê. Dù em không gia nhập các hội thơ văn, nhưng nghe đồng hương trong nhóm "Tân Thanh Niên" đọc thơ, đọc những bài hùng biện về lòng yêu nước, xoa dịu nỗi nhớ quê hương, cũng là một điều tốt đẹp.

"Chúng ta chẳng có gì để nói với nhau cả." Thôi Huyền Chuẩn cảm thấy, Lý Tương Hách, một tên quân phiệt như vậy, chính là tàn dư độc hại của thời đại cũ đã khiến đất nước suy yếu, suốt ngày cầm súng gây chiến với đồng bào, ngoài việc ức hiếp dân chúng thì còn làm được gì nữa?

"Ồ?" Lý Tương Hách lại nhướng mày, chống khuỷu tay lên bàn, từ tốn khuấy cà phê bằng chiếc thìa vàng. Vừa nãy hắn thấy Huyền Chuẩn bỏ mấy viên đường vào tách của mình, còn bản thân hắn thì lại chuộng vị đắng thuần túy nguyên bản của cà phê hơn.

Thôi Huyền Chuẩn uống cà phê với dáng vẻ hết sức tao nhã, những ngón tay thon dài hơi cong lên để tránh chạm vào mép ly nóng hổi, nhìn qua có vẻ gì đó như một quý cô được đào tạo bài bản từ trường Tây.

"Đã không tâm sự được, vậy thì làm chuyện khác thôi..."  Lý Tương Hách để lại chiếc thìa trong ly, bế bổng cả người em lên ngang hông rồi ném xuống chiếc sofa lụa gần đó, bản thân cũng không chần chừ đè xuống theo.

"Anh...! Ư, buông ra—..." Thôi Huyền Chuẩn giật mình hoảng hốt. Rõ ràng mấy ngày nay hai người sống yên ổn với nhau, ai ngờ Lý Tương Hách lại đột ngột quay lại dáng vẻ bá đạo ấy.

"Đừng... không được...! A—..." Đương nhiên Thôi Huyền Chuẩn không thể chống lại sức mạnh của Lý Tương Hách. Quần áo của em bị vén lên, cổ tay bị giữ chặt ấn lên gối, hai chân đạp loạn xạ bị Lý Tương Hách kéo lên vắt qua vai hắn.

"Anh... ư, chỉ biết dùng vũ lực—..." Thôi Huyền Chuẩn bị cưỡng hôn đến nỗi không thở nổi, đầu gối em chạm vào khẩu súng ở thắt lưng Lý Tương Hách, tự biết không thể nào trốn thoát, giọng nói cũng mang thêm phần tủi thân.

"Chỉ dùng với em thôi..." Lý Tương Hách nếm vị ngọt trong miệng Thôi Huyền Chuẩn, vị đắng của cà phê đã bị những viên đường làm tan biến hoàn toàn. Lý Tương Hách chỉ cảm thấy cả người Thôi Huyền Chuẩn chỗ nào cũng đều ngọt ngào.

Thôi Huyền Chuẩn bị trêu chọc đến mức không nói nên lời, dục vọng sắp mất kiểm soát khiến em nhắm chặt hai mắt, nắm lấy tay áo Lý Tương Hách mà nức nở, chỉ sợ tiếng rên bị lỡ miệng thoát ra ngoài...


Sau hôm đó, khi đã cưỡng chiếm Thôi Huyền Chuẩn, Lý Tương Hách liền quay lại gom góp đủ loại xuân cung đồ, từ tranh vẽ bản Trung cho đến sách ảnh ngoại văn. Bình thường hắn chẳng phải kẻ đắm chìm trong hoa nguyệt, những cuộc vui trước giờ cũng chỉ là qua đường. Nhưng lần này thì khác, hắn không chỉ chiếm được người, mà còn đem Thôi Huyền Chuẩn về giữ bên mình, dưỡng như bảo vật. Đã là chuyện xuân tình, hắn càng phải dụng tâm, chỉ khi Huyền Chuẩn được chiều chuộng thỏa đáng, Lý Tương Hách mới có thể tận hưởng nhiều hoan lạc hơn.

Ngón tay của Lý Tương Hách luồn lách trong hậu huyệt của Thôi Huyền Chuẩn, nhưng Lý Tương Hách lại như đang nghiên cứu binh pháp, nghiền ngẫm từng trang trong các tập sách xuân cung, vận dụng nhuần nhuyễn, lần này đã khiến Thôi Huyền Chuẩn run rẩy cả người và xuất tinh.

"Ha..."

Huyền Chuẩn ngửa đầu tận hưởng khoái cảm, lần này phía sau không còn đau đớn nữa, chỉ có từng đợt tê dại từ bụng dưới và hai chân dâng lên, như có đàn kiến ngứa ngáy bò dọc sống lưng. Lý Tương Hách lần này lại mang theo vài phần dịu dàng trong chiếm hữu, điều chưa từng được nếm trải ấy khiến Huyền Chuẩn càng thêm bối rối và yếu mềm, thân thể không ngừng siết chặt lấy từng hơi thở gấp gáp của đối phương. 

"Huyền Nhi, gọi anh đi..."

Lý Tương Hách như dẫn quân chinh chiến, thực hiện những mưu mẹo trong sách xuân cung. Cơ thể non nớt của Thôi Huyền Chuẩn được mài giũa thành sự phóng đãng chỉ thuộc về Lý Tương Hách. Lý Tương Hách trong lòng sảng khoái, dỗ dành Thôi Huyền Chuẩn gọi một tiếng "anh".

"Không đời nào—ư! Ưm... không... a, anh—... hức..."

Huyền Chuẩn định phản kháng, nhưng đầu ngực đã bị hắn cắn nhẹ, cảm giác tê rần từ điểm nhạy cảm ít ai chạm tới ấy lan khắp cơ thể, cùng lúc đó, hắn lại hung hăng thúc sâu thêm vài lần. Nước mắt dâng lên nơi khóe mắt, cuối cùng Huyền Chuẩn cũng không kìm nổi, gọi ra đúng cái danh xưng mà Lý Tương Hách ưa nghe nhất.

Lý Tương Hách bị vẻ quyến rũ của Thôi Huyền Chuẩn làm cho thích thú, mỗi một lần Huyền Chuẩn run lên đều là vì hắn.  Hắn như đang khắc dấu ấn của mình trên làn da trắng mịn kia, cả hai quấn quýt, cả hai quấn lấy nhau chìm sâu vào chốn mây mưa, đến mức không còn đường quay đầu.

Tuy Thôi Huyền Chuẩn không còn là người chưa trải chuyện giường chiếu, nhưng vẫn không chống đỡ nổi sự cuồng nhiệt của Lý Tương Hách. Mới chỉ qua hai lần đã phải mềm nhũn dựa vào tay hắn rên rỉ cầu xin tha. Lý Tương Hách cũng không phải kẻ không biết tiết chế. Hắn biết điểm dừng đúng lúc, không để Huyền Chuẩn ngất đi vì kiệt sức — phải để lại chút dư vị ngọt ngào, sau này mới còn có thể hưởng tiếp.





Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net