⁴
Lý Tương Hách từ xưởng quân khí ở ngoại ô trở về thành phố. Lý Tương Hách bước trên con đường nhỏ trong vườn hoa, ngẩng đầu đã thấy khung cửa sổ nhỏ của biệt viện tỏa ra nguồn sáng ấm áp bên cạnh vầng trăng sáng trên cao. Hắn chỉnh lại cổ áo quân phục, rồi bước vào trong sân chính của đại sảnh.
"Ván này chắc chắn..." Thôi Huyền Chuẩn ném xúc xắc về phía giữa bàn bài. Người hầu đợi mọi người tính số xong, liền thu xúc xắc vào khay, tiện cho mọi người bốc bài.
Dù Lý Tương Hách giữ Thôi Huyền Chuẩn lại bên mình, nhưng chung quy Huyền Chuẩn vẫn là nam tử, không giống như các bà vợ bé hay thiếp yêu có thể đi khắp nơi giao thiệp, phô trương thanh thế. Lý Tương Hách sợ Thôi Huyền Chuẩn buồn chán, hắn bèn gọi Lý Mẫn Hanh, Lưu Mẫn Tích và Văn Huyễn Tuấn đến chơi bài cùng em cho khuây khỏa.
Thôi Huyền Chuẩn thích chơi bài, nhưng kỹ thuật thì dở tệ, không bị ù thì cũng tính sai điểm bị phạt giả ù. Kết quả là, số chip trên bàn cược đều bị Thôi Huyền Chuẩn thua sạch.
"Anh đến rồi, một chip này là năm mươi đồng bạc đấy, anh Tương Hách đừng hòng quỵt nợ!" Lý Mẫn Hanh vừa thấy Lý Tương Hách bước vào, liền lớn tiếng đòi Lý Tương Hách trả tiền thua bạc cho Thôi Huyền Chuẩn.
Ban đầu, ba người bọn họ còn thấy hơi gượng gạo khi gặp Huyền Chuẩn, nhưng em tính tình không tồi, lại ngang tuổi nhau, chỉ cần chơi vài ván là ai nấy đã bắt đầu thân thiết gọi "Anh Huyền Chuẩn" luôn miệng.
Nhưng... kỹ năng chơi bài và cơn nghiện bài của Thôi Huyền Chuẩn hoàn toàn không cùng đẳng cấp, dù ba người thay phiên nhau nhường bài, Thôi Huyền Chuẩn vẫn có thể thua như thường.
Lý Tương Hách đi đến bên cạnh Thôi Huyền Chuẩn, liếc nhìn số chip chất đống bên tay ba người kia, còn khay chip của Thôi Huyền Chuẩn thì trống rỗng, hắn bật cười đưa tay véo nhẹ má em một cái.
"Vợ hiền phá gia chi tử của anh từ đâu đến đây?" Lý Tương Hách cúi người xuống hỏi, dáng vẻ Thôi Huyền Chuẩn vắt óc chọn bài đều thu vào mắt hắn.
"...Ai là vợ của anh chứ..." Thôi Huyền Chuẩn liếc xéo Lý Tương Hách một cái. Trước mặt mấy người em mới quen, Huyền Chuẩn rất hoạt bát, nhưng khi gặp Lý Tương Hách lại là một vẻ ngượng ngùng khác.
"Là cái người hay giận dỗi nhất đấy ~" Lý Tương Hách nhếch môi cười khẽ, hai tay đặt lên vai Huyền Chuẩn, bắt đầu xoa bóp nhẹ cho em thư giãn.
"Anh...!! Tránh ra tránh ra! Anh sắp thắng tiền rồi!" Thôi Huyền Chuẩn cãi không lại Lý Tương Hách, dứt khoát không thèm để ý đến hắn nữa. Em giơ tay vỗ vào mu bàn tay Lý Tương Hách, bảo Lý Tương Hách lăn đi chỗ khác, đừng làm phiền em rút bài.
Bị Thôi Huyền Chuẩn làm ầm lên, Lý Tương Hách càng hăng hái hơn, hắn thản nhiên kéo ghế ngồi sát bên, một tay ôm eo Huyền Chuẩn, gác chân xem em đánh bài.
Dưới sự chỉ dẫn của Lý Tương Hách, Thôi Huyền Chuẩn đã thắng lại được không ít tiền. Em cũng chẳng còn để ý việc Lý Tương Hách thì thầm sát bên tai mình, hay bàn tay thì cứ tranh thủ xoa nắn eo cùng mông. Lý Tương Hách lại càng phải nỗ lực hơn để nâng đỡ Huyền Chuẩn của hắn, dáng vẻ tính toán chi li của Thôi Huyền Chuẩn khi cầm lại chip, Lý Tương Hách rất thích nhìn.
Sau bữa tối, Huyền Chuẩn ngâm mình trong bồn tắm. Tắm xong, em khoác bộ áo ngủ bằng lụa, đứng trước tủ gương, tò mò ngửi thử mấy lọ nước hoa được cất bên trong. Lúc còn ở châu Âu, em hay thấy người phương Tây chọn nước hoa, nhưng bản thân chưa từng thử dùng. Thế mà ngay cái tủ gỗ chạm khắc bên ngoài phòng tắm này lại xếp kín cả dãy lọ nước hoa quý giá.
"Huyền Nhi..."
Lý Tương Hách không biết từ lúc nào đã bước vào, lập tức kéo Huyền Chuẩn vừa tắm xong lên giường. Hắn cởi lỏng thắt lưng áo ngủ của em, bên trong chỉ mặc một chiếc quần lót mỏng manh, hoàn toàn chẳng cản được bàn tay nóng rực của hắn.
"Đừng... a..." Huyền Chuẩn mới phản kháng được vài tiếng đã ngửa đầu rên khẽ. Kỹ năng chiều chuộng của Lý Tương Hách ngày càng tiến bộ, Thôi Huyền Chuẩn làm sao chống lại được màn cầu hoan mạnh mẽ này. Chưa đến vài khắc, Thôi Huyền Chuẩn đã mềm nhũn dưới thân Lý Tương Hách, mặc cho hắn tùy ý chiếm lấy.
"Ai là 'anh'... hả?" Lý Tương Hách vừa thúc hông, vừa nâng cằm Thôi Huyền Chuẩn lên bắt em nhìn mình. Lúc này Thôi Huyền Chuẩn mới sực nhớ ra, vừa nãy trên bàn bài, em đã xưng là "anh" khi nói chuyện với Lý Tương Hách. Món nợ này vậy mà đã được ghi nhớ, đến giờ mới bị đòi lại một cách tàn nhẫn.
Lý Tương Hách... quá thù dai!
Thôi Huyền Chuẩn có hối hận thế nào cũng vô ích, em bị Lý Tương Hách khóa chặt trước mặt, vừa khóc vừa thở dốc mà gọi đối phương vô số tiếng "anh".
Xong việc, Lý Tương Hách ôm Thôi Huyền Chuẩn đi tắm rửa. Hắn nhìn đôi má bầu bĩnh và vành mắt ửng đỏ của Thôi Huyền Chuẩn, nghĩ rằng chút nữa phải có bữa khuya thật ngọt để dỗ dành Huyền Chuẩn của hắn. Và cứ sống những ngày như thế này với Thôi Huyền Chuẩn... xem ra cũng không tệ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net