6.2
(28)
Road to MSI, Choi Hyeonjun có một phong độ cực kì tuyệt vời.
Khi đối mặt với đội tuyển cũ HLE, ánh mắt của anh trong buổi phỏng vấn trước trận đấu bình tĩnh và sắc bén như một lưỡi dao đã được tôi luyện trong biển lửa.
"Hiện tại, cả hai đội đều đang đứng trên một chiếc cầu độc mộc" Anh đối diện máy quay, giọng nói rõ ràng, chắc chắn, không chút do dự "Quá khứ bỏ lại sau lưng. Mục tiêu duy nhất của chúng tôi là giành được tấm vé tham dự MSI"
Và anh đã làm đúng với những gì mình đã nói.
Trên sân đấu, những pha di chuyển của Choi Hyeonjun chuẩn xác đến từng khoảnh khắc, khả năng quan sát của anh nhạy bén vượt trội. Những người đồng đội từng thân thiết, trong mắt anh giờ đã trở thành đối thủ cần phải nghiền nát. Những pha solo kill then chốt, những lần dịch chuyển bất ngờ, sự phối hợp ăn ý giữa top-rừng.... Anh đã dùng màn trình diễn của mình để xóa tan đi tất cả những nghi ngờ trước đây mình phải gánh chịu, về sự "lỏng tay" hay "còn vương chút tình cảm".
3-0 trọn vẹn, T1 giành lấy tấm vé cuối cùng tham dự MSI. Tiếng reo hò vang dội khắp nhà thi đấu. Máy quay đồng loạt đổ dồn về phía Choi Hyeonjun, anh tháo tai nghe, trên gương mặt không thể hiện cảm xúc vui mừng quá nhiều, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm như trút được gánh nặng đã mang trên vai từ lâu, ánh sáng phức tạp trong mắt anh khó ai có thể hiểu được.
Dư luận đổi chiều chỉ sau một đêm. Những kẻ từng chế giễu anh là "kẻ nghiệp dư" hay "đồ bỏ đi" đều bị nhấm chìm bởi làn sóng khen ngợi "Doran là vị cứu tinh!", "Cực kì xuất sắc!",... Mạng xã hội ngập tràn những tiêu đề tương tự.
Choi Hyeonjun xem điện thoại, ngón tay lướt qua các lời bình luận đang tâng anh lên trời nhưng trái tim Choi Hyeonjun không hề lay động. Anh biết chiến thắng này không phải vô tình mà đến, nó là kết quả được kết tinh từ động lực mạnh mẽ sinh tồn, khao khát chứng tỏ bản thân và... một ao ước cháy bỏng dành cho ai đó.
Anh cần ở lại sân đấu, ở lại thế giới có Moon Hyeonjun bên cạnh. Vì vậy, anh sẵn sàng gạt bỏ mọi do dự.
Tiệc ăn mừng diễn ra vô cùng náo nhiệt. Sâm panh, soju, đủ loại đồ uống có cồn được pha trộn vào nhau, tiếng cười ồn ã ngập tràn trong phòng riêng.
Choi Hyeonjun liên tục được các thành viên mời rượu, Lee Minhyung khoác vai anh hét lên hai tiếng "Công thần!", Ryu Minseok mỉm cười thuận thế đưa anh thêm một ly, thậm chí cả Lee Sanghyeok người bình thường khá kiềm chế cũng nâng ly chúc mừng.
Ly nào đến Choi Hyeonjun cũng chấp nhận. Rượu chảy xuống cổ họng, thiêu đốt dạ dày nhưng lạ thay nó có thể làm thần kinh anh tê liệt, áp lực tích tụ bấy lâu cuối cùng cũng được giải tỏa. Anh cảm thấy choáng váng, thế giới như được phủ lên một lớp ánh sáng tươi mới.
Sự căng thẳng, những bí mật giấu kín, nỗi lo sợ không thể gọi tên đối với Moon Hyeonjun dường như biến mất, tạm thời không thấy đâu.
Moon Hyeonjun ngồi đối diện, xuyên qua đám đông ồn ào, ánh mắt cậu thỉnh thoảng lại rơi lên anh. Vẫn là ánh mắt trầm lặng đầy thăm dò. Khi Choi Hyeonjun nhìn sang, chẳng biết Moon Hyeonjun đã đến ngồi bên cạnh mình từ lúc nào.
"Anh chơi tốt lắm" Giọng Moon Hyeonjun không lớn nhưng vẫn thực rõ ràng. Cậu đưa cho Choi Hyeonjun một ly nước ấm "Nhưng có chút không giống anh"
Choi Hyeonjun đã lờ đờ vì say, anh cầm ly nước uống một ngụm, nước ấm làm dịu đi cơn nóng rát trong cổ "Không giống anh? Vậy giống ai?"
"Giống..." Moon Hyeonjun cẩn thận lựa chọn từ ngữ, nghiêng người lại gần anh hơn, hơi thở mang chút men rượu phả vào tai Choi Hyeonjun "Giống như một người hoàn toàn khác. Không do dự, đầy tàn nhẫn... có chút lạ. Vậy mà tại sao, cứ mỗi lần gặp áp lực lớn, anh lại hành động thất thường như thế?"
Sự áp sát của cậu khiến tim Choi Hyeonjun bất giác đập nhanh hơn. Rượu kích thích các giác quan của anh, khí tức quen thuộc đầy an tâm từ Moon Hyeonjun bao trùm lấy anh. Choi Hyeonjun quay đầu, nhìn gương mặt Moon Hyeonjun đang ở khoảng cách rất gần. Ánh đèn rọi xuống sống mũi cao của cậu, đôi môi mím chặt như thể đang chờ đợi câu trả lời.
Có lẽ do men rượu thúc đẩy, hoặc chăng là dư vị chiến thắng, đơn giản hơn... chắc là do ánh mắt chăm chú ấy khiến anh buông bỏ mọi phòng bị. Choi Hyeonjun bật cười, giọng anh khàn đi vì say, nghiêng người về phía Moon Hyeonjun, đôi môi gần như chạm thẳng vào tai cậu, hơi thở ấm nóng:
"Bởi vì... anh là omega" Những lời nói nhẹ như lông hồng. Đúng lúc đó, có người vô tình làm vỡ một quả bóng, âm thanh bóng nổ che lấp đi giọng nói bé xíu của anh. Moon Hyeonjun không nghe rõ, vẻ bối rối và kinh ngạc hiện rõ trên gương mặt "... Gì ạ? Anh là gì cơ?"
Mặc dù không nghe rõ nhưng giọng điệu do dự, tự ti kèm một chút yếu đuối của anh khiến Moon Hyeonjun theo bản năng cảm nhận được rằng đây không phải chuyện đùa, dường như cậu đã chạm đến một bí mật then chốt nào đó.
Cậu vốn định gặng hỏi về câu trả lời, nắm lấy cánh tay Choi Hyeonjun muốn anh nói rõ ràng hơn. Tuy nhiên, như có một cơn gió thổi qua thần trí đang bị lu mờ vì cơn say, anh lập tức tỉnh táo. Nụ cười trên gương mặt anh cứng đờ, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách, anh đưa tay lên xoa thái dương, khẽ cười:
"Ha... Hyeonjun, ý anh là... Chắc do anh uống nhiều quá, ăn nói linh tinh. Anh đùa thôi, sao em dễ tin người vậy?"
Diễn tệ cực, càng che giấu càng lộ đuôi.
Từ ngày đó trở đi, mọi thứ đã âm thầm thay đổi.
Chẳng biết vô tình hay cố ý, Choi Hyeonjun bắt đầu tránh mặt Moon Hyeonjun. Trong những lúc luyện tập, vị trí của anh luôn ở xa cậu nhất; khi thảo luận chiến thuật, ánh mắt né tránh để không chạm vào cậu; khi đi ăn ở căn tin, anh sẽ canh thời gian đến sớm hoặc muộn hơn để không phải ngồi cùng bàn với Moon Hyeonjun. Ngay cả khi họ đụng nhau trên hành lang ký túc xá, anh chỉ gật đầu chào một cái rồi nhanh chóng rời khỏi.
Mối liên kết mỏng manh dễ vỡ, vốn chỉ được duy trì qua vài lần quan hệ đã bị chính Choi Hyeonjun cắt đứt. Anh như trở về với hình ảnh lịch sự, xa cách hồi mới đến T1, đôi khi còn hơn cả thế.
Moon Hyeonjun rơi vào nỗi bất an chưa từng có. Rốt cuộc đêm đó Choi Hyeonjun đã nói gì? Omega? Là cái gì vậy? Tại sao Choi Hyeonjun lại phản ứng dữ dội như thế với "một câu đùa", giống như anh đã lỡ miệng tiết lộ một bí mật động trời?
Cậu cố gắng cứu vãn tình hình, tranh thủ những giờ nghỉ giải lao đến bắt chuyện với Choi Hyeonjun, nhưng đối phương cứ mang ra những cái cớ "Cần tập luyện", "Có hẹn với người khác" để lảng tránh. Tin nhắn gửi anh cũng không được trả lời hoặc chăng chỉ nhận được câu từ ngắn gọn, lấy lệ.
Sau khi vòng loại MSI kết thúc, một kì nghỉ ngắn bắt đầu. Trước khi Moon Hyeonjun tìm được cơ hội, Choi Hyeonjun đã cuốn vội hành lí trở về quê nhà. Khoảng cách địa lí càng khiến cho nỗi lo của Moon Hyeonjun trở nên trầm trọng, trong tim như có một ngọn lửa âm ỉ không thể dập tắt.
Thời gian trôi qua trong những buổi luyện tập, leo rank và bực bội không rõ nguyên do. Chớp mắt đã đến ngày lên đường đến Vancouver tham dự MSI.
Moon Hyeonjun và Ryu Minseok đang ăn tối tại một quán ăn bên ngoài ký túc xá, thảo luận về các trận đấu sắp tới. Điện thoại bỗng rung lên, cậu tiện tay lấy ra xem.
Tin nhắn đến từ Kakaotalk của Choi Hyeonjun.
Vỏn vẹn vài từ ngắn nhưng đủ để khiến Moon Hyeonjun như bị giáng một đòn sét đánh:
[Về ký túc xá đi, anh cần em]
Mọi âm thanh như biến mất trong chớp mắt. Moon Hyeonjun đứng bật dậy, chiếc ghế ma sát với sàn nhà tạo ra tiếng động chói tai.
"Hyeonjun? Bị gì vậy mày?" Ryu Minseok giật mình.
"Không gì" Trả lời với chất giọng hơi căng, thậm chí chẳng thèm nhìn thêm vẻ mặt đầy ngạc nhiên của Ryu Minseok "Tao đột nhiên nhớ ra quên mang theo vài thứ, quan trọng lắm. Mày ăn trước đi, lát nữa tao quay lại"
Không đợi Ryu Minseok trả lời, cậu khoác áo rồi vội vàng chạy khỏi quán ăn. Tim cậu đập dồn dập trong lồng ngực, dâng lên nỗi bất an và mong chờ bị kìm nén từ lâu.
Cửa vừa mở, bước vào hành lang, cậu lập tức ngửi được mùi hương ngọt ngào quen thuộc khiến cậu ám ảnh nó trong một khoảng thời gian dài.
Mùi hương nồng đậm thất thường, như quả xoài chín mọng được quệt lên trên một lớp kem sữa, đâu đó bên trong là mùi vị quyến rũ của dịch thể tiết ra khi hưng phấn, lấp đầy không gian, mãnh liệt gần như nghẹt thở.
Moon Hyeonjun nín thở, bụng dưới cậu quặn lên, máu dồn lại một chỗ. Cậu sải bước về phía phòng Choi Hyeonjun, cửa đang hé mở, nguồn gốc của hương vị ngọt ngào kia phát ra từ bên trong.
Cậu đẩy cửa bước vào, sững sờ với cảnh tượng trước mắt.
Trong phòng chỉ có ánh sáng của chiếc đèn ngủ nhỏ. Choi Hyeonjun cuộn tròn người trên tấm thảm dưới chân giường, run rẩy như một chiếc lá trong gió. Anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, hàng cúc mở toang, cổ áo rũ xuống hai bên vai để lộ ra làn da ửng đỏ. Quần bị kéo xuống đến mắt cá chân, dễ dàng nhìn vùng giữa chân anh đã ướt đẫm dịch thể.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Choi Hyeonjun ngước nhìn. Đôi mắt ướt át, ánh mắt thẫn thờ, rơi xuống vài giọt nước mắt sinh lý do dục vọng gây ra, má anh đỏ lên, đôi môi cắn chặt hơi sưng. Khoảnh khắc nhìn thấy Moon Hyeonjun, trong đôi mắt bừng lên sự khao khát tuyệt vọng, như người sắp chết đuối tìm được phao cứu sinh.
"Hyeonjun..." Anh nức nở, giọng đứt quãng và run rẩy "Cứu anh với... khó chịu... lần này... khó chịu quá..."
Không vòng vo, không dò hỏi. Suốt nhiều tuần sống trong lo lắng, nghi ngờ và thèm khát, bản năng thôi thúc muốn bùng cháy cùng hương thơm ngọt ngào ngay lập tức áp đảo lí trí Moon Hyeonjun.
Cậu khóa cánh cửa phía sau lại, bước tới vài bước, quỳ xuống một gối bên cạnh anh. Kéo Choi Hyeonjun đang run rẩy vào lòng, trao anh một nụ hôn mãnh liệt.
Nụ hôn mang theo chút trừng phạt nho nhỏ, hung hăng như muốn nuốt chửng tất cả sự tránh mặt và xa cách mà cậu đã trải qua những ngày qua. Lưỡi cậu xâm nhập một cách vô tình, càn quét khoang miệng, liếm láp nước bọt ngọt ngào. Choi Hyeonjun không chống cự, thay vào đó anh bám chặt cậu như một loài dây leo, vòng tay ôm lấy cổ Moon Hyeonjun, vụng về đáp trả, phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào đầy thỏa mãn.
Moon Hyeonjun thô bạo lột đi chiếc áo sơ mi vướng víu, lòng bàn tay cậu vuốt ve làn da nóng bỏng, xoa bóp đầu vú đã dựng đứng. Tay kia của cậu tìm đến vùng giữa chân Choi Hyeonjun, quả nhiên, nơi đó đã ẩm ướt và trơn trượt một cách đáng kinh ngạc. Âm đạo co thắt liên tục, tiết ra một lượng dâm thủy trong suốt làm ướt tấm thảm dưới chân.
"Ướt thế..." Moon Hyeonjun nói, lùi lại một chút để nhìn rõ gương mặt đỏ bừng của Choi Hyeonjun "Nhịn lâu rồi đúng không? Hay... không có ý định nhịn?"
Choi Hyeonjun không thể trả lời, chỉ biết cọ xát vào cơ thể cậu, hông lắc lư, ấn mông mềm của mình vào dương vật đã cương của Moon Hyeonjun, dùng hành động để phơi bày ham muốn chân thật nhất.
Ánh mắt Moon Hyeonjun tối sầm lại, cậu không nói gì nữa. Nhanh chóng cởi hết quần áo, lật Choi Hyeonjun lại, để anh ở tư thế quỳ hai tay chống xuống đất, lưng đưa về phía cậu. Tư thế này làm lộ rõ hoàn toàn âm đạo ướt sũng, đỏ mọng và gọi mời quyến rũ.
Không cần màn dạo đầu, Moon Hyeonjun đỡ lấy dương vật đã sẵn sàng của mình, nhắm thẳng cửa mình đang mấp mấy, đâm vào hết toàn bộ.
"Aaa—!" Choi Hyeonjun ngửa đầu ra sau thét lên ngọt ngào. Cơ thể anh bị đẩy mạnh về phía trước nhưng lập tức đã được Moon Hyeonjun nắm eo kéo về. Bên trong anh nóng ẩm, chật chội không thể tưởng, vách thịt cứ hút lấy như muốn ăn trọn cậu.
Đã quá lâu rồi cả hai chưa quan hệ. Cơ thể Choi Hyeonjun nhạy cảm và tham lam hơn, Moon Hyeonjun dừng lại một chút để thích nghi với cơn ấm nóng đột ngột trước khi bắt đầu tăng tốc dữ dội chinh phục cuộc yêu.
Những cú thúc đầy mạnh mẽ và dứt khoát, mỗi cú đều vào sâu hoàn toàn, nghiền nát điểm nhạy cảm. Âm thanh dính nhớp khi da thịt va chạm vang khắp căn phòng, xen lẫn là những tiếng rên rỉ, nức nở không kiểm soát của Choi Hyeonjun. Mùi pheromone ngọt ngào dâng cao, lan tỏa theo từng nhịp đẩy mãnh liệt, đạt đến nồng độ cao nhất khiến Moon Hyeonjun say đắm.
Lần lên đỉnh đầu tiên đến rất nhanh. Sau cơn co giật dữ dội và tiếng rên rỉ sung sướng, Moon Hyeonjun khẽ gầm gừ bắn vào trong anh. Tinh dịch nóng hổi lấp đầy thành trong đầy đói khát.
Tuy nhiên, chỉ sau vài phút lấy lại hơi thở, sức nóng không hề giảm xuống mà còn tăng mạnh do được thỏa mãn sau thời gian dài. Anh vặn hông, âm đạo lại vô thức cắn mút, rõ ràng đang cầu được cho thêm.
"Chưa đủ... Anh muốn nhiều hơn nữa..." Anh xoay người, mắt ngấn lệ nhìn Moon Hyeonjun. Ánh mắt hơi tan rã nhưng đầy kiên định.
Moon Hyeonjun lau đi giọt nước mắt trên khóe mi anh, dương vật chưa hoàn toàn mềm xuống của cậu cũng từ từ cương cứng trở lại.
Hiệp thứ hai nhanh chóng bắt đầu, cả hai đổi tư thế thành nằm nghiêng, Moon Hyeonjun vẫn tiến vào anh từ đằng sau, vòng tay ôm lấy eo anh, đồng thời vuốt ve dương vật của Choi Hyeonjun.
Lần này thì kéo dài lâu hơn. Choi Hyeonjun gần như phát điên vì khoái cảm khi bị tấn công từ cả trước lẫn sau. Anh khóc lóc cầu xin tha thứ, sau khi lên đỉnh, cơ thể anh đã mềm như một vũng nước.
Nhưng anh vẫn chưa thỏa mãn.
Hiệp thứ ba bắt đầu, Moon Hyeonjun bế anh lên giường, để anh ngồi lên mình. Tư thế này cho phép cậu vào cực sâu, Choi Hyeonjun nhịp hông, tự mình tìm kiếm khoái cảm. Anh ngửa đầu ra sau để lộ cái cổ thanh tú và mềm mại, mồ hồi chảy xuống từ cằm, biểu cảm ngơ ngác khi đạt được sung sướng cực độ. Moon Hyeonjun bóp lấy mông anh, thúc lên đồng thời khi anh ngồi xuống, nơi tiếp xúc của họ trở nên nhầy nhụa, ga giường cũng đã ướt sũng.
Không biết cả hai đã quan hệ trong bao lâu, đổi qua bao nhiêu tư thế. Choi Hyeonjun như thể muốn trút hết ra ngoài tất cả những ham muốn tích tụ trong khoảng thời gian nghỉ ngơi, xa cách của hai người. Cho đến khi bên ngoài trời đã bắt đầu sáng, cả hai cũng đã mỏi mệt kiệt sức. Lần xuất tinh cuối cùng, Moon Hyeonjun gần như không bắn thêm được gì, còn Choi Hyeonjun đến sức rên rỉ cũng chẳng có. Cuối cùng, họ thiếp đi trong vòng tay nhau.
Hậu quả để lại cực kì rõ ràng.
Ngày hôm sau, trên đường đến sân bay, cả hai đều rũ rượi. Choi Hyeonjun đội mũ, đeo khẩu trang, toàn bộ thời gian anh đều nhắm mắt giả vờ ngủ nhưng Moon Hyeonjun biết rõ, bên dưới lớp quần áo ấy là những vết hôn và dấu tay mới toanh.
Moon Hyeonjun cũng không khá hơn, quầng mắt thâm xanh, tinh thần uể oải. Thỉnh thoảng cậu sẽ liếc nhìn Choi Hyeonjun với ánh mắt phức tạp khó đoán.
Trong buổi phỏng vấn trước trận đấu, khi họ được hỏi về kỳ vọng tại MSI và cách giữ vững phong độ, cả hai tuyển thủ đều đưa ra những câu trả lời ngắn gọn, rời rạc lộ rõ nét mệt mỏi, trái ngược hoàn toàn với màn trình diễn cực ấn tượng mà họ đã thể hiện trước đó, khiến người hâm mộ không khỏi lo lắng và đồn đoán.
Chỉ có họ mới biết, bên dưới vẻ "kiệt sức" ấy là cuộc chơi thâu đêm, gần như muốn vắt kiệt sức lực của họ và... một mối quan hệ rối ren vừa được châm ngòi lại.
Chuyến bay đến Vancouver đã cất cánh, lao vút lên những tầng mây. Một giải đấu mới, những thử thách mới và cả những dục vọng cùng bí mật thầm kín sẽ được tiếp tục tại vùng đất xa lạ này.
"Câu nói đùa" làm lòng Moon Hyeonjun gợn sóng trong lúc say xỉn của Choi Hyeonjun, giống như một chiếc móc câu thầm lặng, chìm sâu dưới đáy lòng, không biết khi nào sẽ lại khuấy lên những cơn bão dữ dội.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net