Chapter 3
"Anh yêu em."
"Họ sẽ không chấp nhận đâu. Họ sẽ không chấp nhận chúng ta."
P'Fah nhẹ nhàng nâng gương mặt tôi trong hai lòng bàn tay, ngón tay cái khẽ vuốt lên làn da mềm mại của tôi. "Chạy đi. Chạy trốn cùng anh đi. Anh sẽ đưa em đến một nơi thật xa." Anh bước tới gần hơn, thu hẹp khoảng cách giữa cả hai. "Làm ơn... hãy để anh làm điều này cho em."
"Em cũng muốn vậy." Tôi tựa trán mình vào trán P'Fah, hít thở chậm rãi. "Nếu em không chạy đi... họ sẽ ép em kết hôn với người khác. Em không muốn. Em không thể để điều đó xảy ra. Em không thể yêu ai khác. Em từ chối."
"Typhoon."
Có người gọi khẽ.
"Typhoon."
Rồi ngay sau đó giọng nói trở nên cộc cằn hơn. Tôi bật ra một tiếng "Á!" khi Ter thúc cùi chỏ vào người.
"Tập trung chụp ảnh đi. Cậu đang lơ đãng đấy, đồ ngốc" Ter nhắc.
Tôi lắc đầu rồi đứng thẳng lại, nhìn về phía sân khấu và thấy các sinh viên đang ôm nhau diễn xuất, hoàn toàn nhập vai Romeo và Juliet.
P'Fah đứng ở phía bên kia, quan sát buổi tập kịch.
Tôi để mặc bản thân nhìn anh một lúc trước khi bắt đầu bấm máy chụp ảnh cho trang mạng xã hội của câu lạc bộ. Tôi cảm thấy mình thật ngốc khi tưởng tượng bản thân và P'Fah như Romeo và Juliet. Cặp đôi bi kịch đó không giống tôi. Họ yêu nhau. Nhưng hoàn cảnh của tôi thì không như vậy.
Tôi xoay ống kính, tập trung vào P'Fah lúc này đang nhìn rất nghiêm túc. Romeo chuẩn bị tự sát vì nghĩ rằng Juliet đã chết. Tôi bấm máy đúng lúc P'Fah quay đầu nhìn về phía tôi.
Tôi rùng mình khi anh nghiêng đầu nhìn tôi chăm chú. Tôi vội hắng giọng rồi chuyển hướng ống kính đi chỗ khác, giả vờ như mình không hề chụp ảnh anh.
Ngày hôm đó trôi qua nhanh chóng. Tôi nghe bạn bè mình bàn về những người bạn trai mới của họ. P'Johan và P'Hill đã chính thức tỏ tình với North và Ter, và hai người bạn của tôi rõ ràng rất hạnh phúc với mối quan hệ mới. Đã vài tuần trôi qua kể từ buổi khiêu vũ hôm đó, và tôi thật sự vui khi thấy bạn bè mình đang yêu.
"Ừ, họ học rất nhiều. Đôi khi làm tao phát điên" North vừa nói vừa lắc đầu. "P'Jo thậm chí còn bỏ bữa nên tao phải nhắc anh ấy ăn suốt. Có lần anh ấy còn bảo tao chuyển đến ở cùng. Gian xảo cực kỳ. Nói rằng tao nên chuyển đến sống cùng và ăn cùng anh ấy để anh ấy không quên ăn."
Ter bật cười. "Anh ấy muốn mày chuyển đến là vì anh ấy ghen."
Tôi nhíu mày. "Ghen?"
Ter gật đầu, mỉm cười. "Mình đã từng phàn nàn với P'Hill về thói quen ngủ của North. Về việc cậu ấy ôm mình ngủ. P'Hill và P'Jo nghe xong cả hai đều ghen lên."
"Cái gì?" North mở to mắt. "Anh ấy thật sự nói vậy à?"
"Không. Là P'Fah nói" Ter uống một ngụm nước, rồi tiếp tục "P'Hill lúc đó giận tao, không nói chuyện với tao, mà tao lại không hiểu vì sao, nên P'Fah giúp tao nhận ra."
Tôi ngồi im, lòng dậy sóng. Đúng như tôi nghĩ — Chỉ cần nghe thấy tên của P'Fah thôi cũng đủ khiến đầu óc tôi rối loạn. Tôi cảm thấy chỉ cần mình thở sai một nhịp thôi, bạn bè sẽ phát hiện ra điều gì đó không ổn. Mà tôi không thể để chuyện đó xảy ra. Tôi tuyệt đối không thể nói ra rằng mình đang yêu vị hôn phu của chị gái. Điều đó khiến tôi trở thành một kẻ tồi tệ, và tôi biết rõ.
Buổi tối đến nhanh như chớp mắt. Khoa Y đang vào giai đoạn rất bận rộn nên tôi hiếm khi nhìn thấy P'Fah, ngoại trừ những lần tình cờ khi bạn bè tôi đi cùng người yêu của họ.
Điện thoại của tôi rung lên. Một tin nhắn thoại từ Torfun. Tôi bước vào thang máy, cúi đầu thở dài rồi bật đoạn ghi âm. Đúng lúc đó một bàn tay chặn cửa thang máy đang đóng lại. Tôi ngẩng lên đầy ngạc nhiên khi cửa mở ra, để lộ khuôn mặt hơi ửng đỏ của P'Fah.
Một âm thanh kỳ lạ vang lên từ tai nghe... rồi một câu nói "I love you..." phát ra.
Tôi chớp mắt khi tim rơi xuống tận dạ dày, mím môi rồi quay mặt đi.
"Chào" P'Fah lên tiếng.
Tôi giả vờ như đang nghe nhạc và phớt lờ anh. P'Fah khẽ lầm bầm gì đó rồi giật tai nghe khỏi tai tôi, nhét vào tai mình.
Im lặng.
Không có gì đang phát cả.
Ánh mắt của hai chúng tôi chạm nhau.
"Giờ em lại đang làm trò gì nữa vậy?" P'Fah hỏi. "Anh tưởng chúng ta đã qua cái giai đoạn này rồi."
Tôi quay mặt đi. "Anh có thể dạy em không? Em muốn thi đậu vào khoa Y năm sau."
"Năm ngoái em đã sống dở chết dở khi học Y. Em thật sự muốn tự hành hạ mình thêm lần nữa sao?"
Tôi im lặng.
P'Fah thở dài rồi lắc đầu. Thang máy dừng lại. P'Fah bước ra trước và mở cửa căn hộ của mình. Nhưng anh cau mày khi thấy tôi đi theo vào trong.
"Em đang làm gì vậy?" P'Fah liếc nhìn qua vai.
"Vì anh không chịu dạy em, nên ít nhất anh cũng phải cho em mượn vài quyển sách chứ hả."
Tôi đi vòng quanh căn hộ như thể đây là nhà mình, dù đây là lần đầu tiên tôi đến đây.
P'Fah cố giấu nụ cười. Anh khoanh tay rồi đi theo sau tôi— người đang loay hoay trước kệ sách. Ánh mắt anh dần trở nên dịu dàng khi anh quan sát những biểu cảm nhỏ của tôi — cách tôi nhíu mày, cắn môi dưới, đôi mắt lấp lánh khi tìm kiếm, nụ cười thoáng qua... và cái nhăn mũi quen thuộc giống hệt như một chú mèo.
P'Fah khẽ bật cười theo phản xạ. Tôi quay lại, mũi đụng vào ngực anh.
"Á."
Tôi ngẩng đầu lên đúng lúc P'Fah với tay lấy cuốn sách trên kệ, gõ nhẹ lên đầu tôi.
"Em cũng có thể tự lấy mà" tôi nheo mắt.
"Ừ, nhóc lùn" P'Fah đảo mắt.
Tôi cầm cuốn sách rồi đi ra ban công. Mặt trời đang lặn, nhuộm cả bầu trời bằng một màu cam rực rỡ. Tôi châm một điếu thuốc, thả khói vào không khí. Chính tôi cũng không hiểu mình đang làm gì ở căn hộ của P'Fah. Chỉ là đã mấy tuần rồi tôi không ở gần P'Fah như thế này, và tôi nhớ anh đến phát điên.
Như thể hiểu được suy nghĩ của tôi, P'Fah cũng bước ra ban công. Tôi quay lại nhìn anh, nhướng mày. P'Fah bước đến gần, lấy điếu thuốc khỏi tay tôi rồi đưa lên môi mình, thở ra một làn khói. Tôi nuốt khan khi cổ họng khẽ rung lên. P'Fah rít thêm một hơi nữa rồi kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, đưa lại cho tôi. Tôi im lặng nhận lấy rồi hút tiếp.
Một nụ hôn gián tiếp.
Tôi cố nén nụ cười, má ửng đỏ lên vì kết luận đầy ảo tưởng ngốc nghếch của mình.
"Dạo này anh bận lắm à?" Tôi liếc nhìn P'Fah khi anh nhún vai. "Tối nay em muốn nấu bữa tối. Xem như lời xin lỗi vì những rắc rối em đã gây ra cho anh."
Khoé môi P'Fah khẽ cong lên. "Không sao đâu. Em không cần làm vậy."
"Em biết nấu ăn mà" tôi lầm bầm rồi bước ngang qua anh, ngực khẽ chạm vào người anh. P'Fah nắm cổ tay tôi kéo lại khiến tôi mở to mắt nhìn lên.
"C-Chuyện gì vậy?"
"Không cần đâu. Để anh nấu. Em đi chọn cái gì đó để xem đi."
Tôi đưa mu bàn tay lên chạm vào trán P'Fah. "Anh nóng quá, P'Fah. Anh mệt rồi. Nhiệt độ của anh cũng cao hơn bình thường. Hãy đi nghỉ đi."
Tôi nhẹ nhàng đẩy anh vào trong phòng ngủ rồi ép anh nằm xuống giường. "Nằm xuống đây. Em làm được mà. Em sẽ không đốt cháy nhà bếp của anh đâu. Em hứa."
P'Fah mỉm cười nhẹ. "Anh sẽ nhớ lời hứa đó."
Tôi cau mày rồi đi vào bếp, loay hoay khắp nơi, cố gắng không làm cháy thức ăn và lấy nguyên liệu trên kệ mà không làm rơi vỡ thứ gì. Nói thật thì việc này khó hơn tôi tưởng rất nhiều. Tôi liên tục nhìn về phía cửa, vừa làm vừa nghi ngời rằng bất cứ lúc nào vị "bác sĩ tương lại" kia cũng có thể bước vào kiểm tra xem tôi đang làm trò vụng về gì.
Nhưng bất ngờ là P'Fah không hề vào xem. Tôi đã hiểu lý do khi quay lại phòng ngủ. Tôi đặt bát thức ăn lên bàn rồi ngồi xuống sàn, khoanh chân lại. Tôi tựa cằm lên mép giường, tì lên cánh tay mình, nhìn P'Fah đang ngủ. Dưới ánh trăng dịu nhẹ, gương mặt P'Fah trông thật yên bình. Tôi mỉm cười, gần như không kìm được mong muốn chạm vào anh.
"P'Fah... bữa tối xong rồi."
Trước khi mình làm điều gì đó có thể khiến bản thân hối hận, tôi đánh thức anh dậy.
Sau bữa tối, chúng tôi cùng nhau rửa bát. Bên ngoài trời bắt đầu nổi giông. Một tia sét lóe lên trên bầu trời đúng lúc tôi bước đến cửa ra vào, vẫy tay chào P'Fah để về phòng mình.
Đột nhiên điện tắt.
Tôi cứng người, hít thở sâu, cố gắng chớp mắt để giữ bình tĩnh. Tay tôi bắt đầu đổ mồ hôi, da nổi gai khi tôi cố ép bản thân không hét lên.
"Phoon!"
P'Fah đã đứng bên cạnh tôi, nắm lấy tay tôi. Tôi chớp mắt vài lần khi nghe thấy tiếng "tách" nhỏ đâu đó gần mình. Một ánh sáng yếu xuất hiện.
Một chiếc bật lửa.
P'Fah cầm chiếc bật lửa để ở giữa chúng tôi, ánh lửa vàng chiếu lên khuôn mặt của anh và tôi. Gương mặt anh đầy lo lắng, ánh mắt hoảng hốt, và tôi cảm nhận được bàn tay anh đang siết chặt hơn.
"Em an toàn rồi" P'Fah thì thầm.
Tôi gật đầu.
P'Fah nhìn ra ngoài cửa kính. "Giông sét đấy. Ở lại đây tối nay đi. Ở lại với anh."
Tôi muốn từ chối, nhưng nỗi sợ bóng tối và những tiếng sấm quá lớn để tôi có thể chịu đựng. Tôi nuốt khan. Nhưng việc ngủ chung giường với P'Fah... điều đó cũng là một lựa chọn không hề dễ chịu.
Tôi nhìn lên gương mặt chân thành của P'Fah rồi lắc đầu. Không. Tôi không muốn tự đặt bản thân vào sự dằn vặt như vậy.
"Em sẽ ở lại" P'Fah nói một cách cứng rắn rồi kéo tôi vào phòng ngủ.
"P'Fah, em ổn mà. Thả em ra đi." Tôi cố rút tay nhưng P'Fah vẫn kiên quyết. P'Fah đã thấy tôi sợ bóng tối như thế nào từ khi chúng tôi còn nhỏ nên anh biết nỗi sợ đó ăn sâu đến mức nào.
"P'Fah——"
"Ngủ đi." P'Fah tìm trong ngăn kéo rồi thắp một cây nến. Anh quay lại và thấy tôi vẫn đứng đó, lưỡng lự. "Phoon... làm ơn. Hãy để anh ở đây vì em. Anh sẽ không thể tha thứ cho bản thân nếu em tự hành hạ mình thay vì chấp nhận sự giúp đỡ từ anh."
Vai tôi rũ xuống, lầm bầm rồi leo lên giường nằm xuống. P'Fah cũng nằm xuống bên cạnh, nhìn tôi— người đang quay lưng về phía anh.
"Chúc ngủ ngon" P'Fah khẽ nói.
Tôi cuộn tròn người lại, siết chặt tấm ga giường trong tay, hơi thở trở nên nông khi một tia sét nữa lóe lên xé ngang bầu trời. P'Fah chớp mắt trong bóng tối khi nghe thấy tiếng tôi cựa quậy. Anh cau mày khi một tiếng rên yếu ớt thoát ra từ môi tôi. Thở dài, anh xoay người và thấy cơ thể nhỏ bé của tôi đang run lên.
"Lại đây."
P'Fah nhẹ nhàng vòng tay qua eo rồi kéo tôi lại gần, khiến lưng tôi áp vào ngực anh.
"Ngủ đi" P'Fah thì thầm.
Tôi cứng người, mắt mở to trong căn phòng mờ ánh trăng.
Một cơn run rẩy chạy dọc cơ thể khi P'Fah vùi mặt vào vai tôi, hít một hơi sâu.
"Ngủ đi. Anh ở đây rồi. Sẽ không có gì làm hại em đâu. Anh hứa."
Tôi đắm mình trong hơi ấm đó rồi nhắm mắt lại.
Và phải thừa nhận rằng...
Đó là giấc ngủ ngon nhất trong cả cuộc đời tôi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net