Chapter 4
"Typhoon, lại đây, bọn anh sẽ đưa em về."
P'Johan vừa nói vừa thu dọn sách trên bàn. North vươn vai bên cạnh tôi, trong khi tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng lộ vẻ hoảng hốt. Hôm nay tôi tham gia buổi học nhóm với bạn bè. Dạo gần đây mọi chuyện giữa tôi và P'Fah đã trở nên tương đối bình thường, nên tôi cũng cảm thấy thoải mái hơn khi ở cùng P'Fah và nhóm bạn khoa Y của anh. Nhưng hôm nay lại xảy ra vài chuyện ngoài ý muốn.
P'Hill phải đưa Ter về sớm vì Ter cảm thấy không khỏe. P'Arthit thì phải đi ăn tối với bố của anh. Dao, như thường lệ, lại có một cuộc hẹn freelance nên cũng rời đi.
Mọi chuyện vốn dĩ vẫn ổn... nếu như P'Fah không phải rời buổi học giữa chừng để đi gặp trợ lý của cha anh. Nếu P'Fah không rời đi, chắc chắn anh sẽ là người đưa tôi về nhà. Nhưng bây giờ, người đó lại là P'Johan.
"Không sao đâu anh, em có thể bắt taxi."
"Không được. Đã muộn rồi." P'Johan cau mày. "Anh không có việc gì cả. Đi cùng bọn anh đi."
"Đúng đó, meow." North khăng khăng, khoác tay qua vai tôi rồi kéo về phía cửa.
Tôi cảm thấy mồ hôi bắt đầu rịn ra sau gáy. Không ai biết mối quan hệ giữa tôi và P'Fah. Không ai biết những sắp xếp giữa hai người chúng tôi. Và càng không ai biết rằng chúng tôi đang sống trong cùng một tòa nhà, căn hộ đối diện nhau.
Tôi sợ rằng nếu sự thật bị lộ ra bây giờ, sẽ có quá nhiều câu hỏi xuất hiện. Bạn bè của tôi chắc chắn sẽ nhận ra có điều gì đó không ổn.
Tôi ngồi vào ghế sau xe, hai tay vô thức xoắn vào nhau.
"Em sống ở đâu?" P'Johan hỏi khi đang lùi xe ra khỏi chỗ đỗ, trong khi North lướt playlist để tìm nhạc.
"Typhoon?"
Tôi ngẩng đầu lên, cổ họng khô khốc.
"Ờm..."
Tôi cố nhớ đến những khu dân cư rẻ tiền trong thành phố rồi đọc đại một địa chỉ ngẫu nhiên. Tay vẫn lóng ngóng cầm điện thoại như thể đang bận nhắn tin.
Tôi không muốn nói một khu sang trọng nào cả. Bạn bè của tôi không biết tôi giàu đến mức nào, và tôi muốn giữ mọi thứ như vậy.
"Hả? Em sống gần như ngoài rìa thành phố luôn à?" P'Johan nhíu mày. "Đi lại chắc vất vả lắm."
Tôi chỉ khẽ cười.
"Em có muốn anh tìm giúp chỗ ở gần trường hơn không? Em có thể chuyển đến đó."
"Vâng, được ạ. Cảm ơn anh."
Tôi trả lời, nhưng tâm trí lúc này lại không ở trong xe. Tôi đang nhắn tin cho P'Fah, giải thích tình huống bất ngờ này.
Trời biết tôi không muốn nói dối. Nhưng sự thật bây giờ đã trở nên quá phức tạp. Nếu tôi nói ra, sẽ kéo theo vô số câu hỏi xuất hiện.
Tại sao tôi chưa từng nói gì? Tại sao P'Fah cũng chưa từng nói về việc bọn tôi sống ngay cạnh nhau? Và nếu quá khứ của chúng tôi từ thời thơ ấu bị lộ ra, mọi thứ sẽ càng rối hơn nữa. Bạn bè của cả hai chắc chắn sẽ nghi ngờ sự im lặng và lý do phía sau đó. Họ nhất định sẽ hỏi tại sao chúng tôi lại giữ im lặng lâu như vậy.
Phần còn lại của chuyến xe trôi qua trong im lặng.
Cuối cùng P'Johan dừng xe ở bên kia đường.
"Đến rồi."
Anh ấy nói, nhìn vào tòa nhà trước mặt đầy đánh giá. Đó không phải là một khu vực tốt. P'Johan và North đều có thể thấy vài người trông khá đáng ngờ đang đi lại xung quanh.
"Nghe này... sao em không ở lại nhà North tối nay?" P'Johan quay lại nhìn tôi qua vai. "Ngày mai anh sẽ tìm cho em một chỗ ở tốt hơn."
Tôi nhíu mày.
"Hả? Sao vậy anh?"
Tôi nhìn ra ngoài cửa xe, ánh mắt quét nhanh xung quanh.
Chết tiệt.
Tôi chỉ chọn đại địa chỉ rẻ tiền đầu tiên mình nghĩ ra được. Và bây giờ tôi thậm chí không thể thay đổi lời nói nữa.
Tôi cười gượng.
"Anh, họ là người tốt mà. Không sao đâu. Đừng lo cho em."
Tôi mở cửa xe. Bắt gặp North nhìn tôi với ánh mắt đầy lo lắng.
"Em ổn mà. Cảm ơn vì đã chở em về xa như vậy. Mai gặp nhé."
Tôi vẫy tay, cố nở một nụ cười thật tươi, bước đi chậm rãi về phía tòa nhà, không quay đầu lại. Tôi biết P'Johan vẫn chưa lái xe đi. Cả P'Johan và North vẫn đang nhìn theo tôi. Vì vậy tôi thẳng lưng bước vào tòa nhà như thể nơi này thật sự là nhà của mình. Chỉ khi chắc chắn rằng xe của bạn mình đã rời đi, tôi mới thở hắt ra. Tôi dựa lưng vào tường, thở dốc. Sau đó nhìn xuống điện thoại.
Không có tin nhắn nào từ P'Fah.
Tôi thử đặt taxi nhưng không có chuyến nào nhận. Đúng là xui xẻo. Trong tuyệt vọng, tôi gửi vị trí của mình cho P'Fah rồi gọi điện. Chuông đổ vài hồi thì đầu dây bên kia bắt máy.
"Typhoon, anh đang bận—"
"Đưa em về nhà... làm ơn."
Tôi quay mặt đi, siết chặt điện thoại khi vài người đàn ông lạ đi ngang qua.
"P'Fah... em sợ. Em cũng đã nhắn tin và gửi vị trí rồi. Làm ơn giúp em."
Bên kia im lặng vài giây, sau đó vang lên một tiếng chửi nhỏ. Tôi đoán rằng P'Fah đang đọc lại tin nhắn của tôi.
"Phoon" P'Fah nói, giọng bình tĩnh nhưng rõ ràng có chút căng thẳng. "Gần đó có phòng bảo vệ không?"
Tôi nhìn quanh. Người bảo vệ đang ngủ gật trong phòng. "Có một phòng."
"Ở đó đi. Anh đang đến đón em. Cứ giữ máy với anh." Ở đầu dây bên kia vang lên tiếng động lộn xộn. "Phoon, đừng nói chuyện với ai. Đừng tiếp xúc với ai, và—" P'Fah bực bội chửi thêm một tiếng nữa.
"Thưa ngài, xin lỗi. Thang máy này không hoạt động. Xin chờ thang máy tiếp theo." Có người nào đó nói ở phía bên kia.
Tôi ôm chặt túi của mình khi nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp của P'Fah. P'Fah không đợi thang máy, anh chạy xuống bằng cầu thang bộ. Anh đang chạy vì tôi. Nhận ra điều đó, tôi chợt cảm thấy xấu hổ, má ửng đỏ vì sự ngu ngốc của bản thân. Lẽ ra tôi nên tìm hiểu kỹ trước khi nói dối.
"Em xin lỗi anh... em đúng là rắc rối" tôi lẩm bẩm.
"Đúng vậy." hơi thở của P'Fah nặng nề, và tôi còn mơ hồ nghe thấy tiếng cửa xe mở ra, động cơ khởi động.
"Anh có thể đánh em một cái cũng được. Em không phiền." Tôi đá nhẹ một viên đá trên đường, thở dài.
"Có lẽ anh nên làm vậy."
"Em xin lỗi."
"Không. Anh xin lỗi vì đã làm cho em không cảm thấy đủ an toàn để nói rằng em quen biết anh."
"Không phải vậy đâu anh... em... em chỉ... em không biết nữa..." tôi cắn môi, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đầy sao. "Em xin lỗi vì tất cả."
"Typhoon..."
Sau đó cuộc trò chuyện chìm vào im lặng. Chỉ còn lại tiếng thở nhẹ của cả hai. Tôi tựa đầu vào tường, nhắm mắt lại.
"P'Fah... em chỉ muốn anh biết rằng không phải lỗi của anh. Chưa bao giờ là lỗi của anh. Là lỗi của em."
"Anh sẽ không chấp nhận những lời giải thích nửa vời của em, Phoon" Giọng anh mang theo sự dứt khoát, và điều đó làm trái tim tôi nhói lên khi giọt nước mắt lăn xuống má.
"Em tự đặt mình vào nguy hiểm chỉ để tránh anh. Tránh mối quan hệ của chúng ta."
Ngay lúc đó, một chiếc xe rẽ vào góc đường. Tôi lau nước mắt bằng mu bàn tay rồi bước ra khỏi chỗ nấp. P'Fah bước xuống xe và đứng đó nhìn xung quanh, mắt mở to. Tôi bước vào vùng ánh sáng, và khi ánh mắt của cả hai gặp nhau, tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm, vai thả lỏng.
Nhưng P'Fah vẫn đứng bên cạnh xe, nhìn vào tôi chăm chú. Sau đó anh bắt đầu bước về phía tôi. Bước chân không vội vàng nhưng ánh mắt lại sắc lạnh. Tim tôi chợt rơi xuống. Tôi nhắm chặt mắt khi P'Fah đến gần, nghĩ rằng mình sắp bị đánh.
Nhưng thay vào đó, hai cánh tay ôm chặt lấy tôi. P'Fah vùi mặt vào vai tôi. Tôi mở mắt ra, hoàn toàn sửng sốt.
"Chết tiệt... em ổn rồi." Giọng P'Fah run run khi tay anh vuốt sau gáy tôi, gần như nắm chặt tóc tôi.
"Em làm anh sợ chết khiếp."
Tôi đứng yên vài giây rồi chậm rãi vòng tay ôm lấy eo của P'Fah, vùi mình vào hơi ấm quen thuộc.
"Cảm ơn anh đã đến."
"Lúc nào cũng vậy, Phoon." P'Fah khẽ nói. "Lúc nào cũng vậy. Dù đôi khi em khiến anh phát điên... nhưng lúc nào cũng vậy."
________________
"Cái gì? Cậu và P'Fah quen nhau từ trước à?"
Tôi gật đầu một cách yếu ớt. Sau vài ngày kể từ sự việc tối hôm đó, cuối cùng tôi cũng nói sự thật với bạn bè. Tôi gãi sau đầu, ánh mắt dán xuống mặt bàn khi Ter và Dao nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên.
North khẽ "Ừm" một tiếng, phản ứng bình tĩnh hơn nhiều. Cậu ấy ngả lưng ra ghế, khoanh tay lại.
"Tao đã tự hỏi khi nào mày mới chịu nói với bọn tao đấy."
Ter quay sang nhìn North đầy kinh ngạc. "Khoan đã... mày biết rồi à?"
Dao nhìn qua nhìn lại giữa ba người bạn rồi thở dài. "Chuyện gì đang xảy ra vậy?"
North nhún vai. "Tuần trước khi P'Jo và tao đưa cậu ấy về, mọi thứ rất kỳ lạ. Kiểu như tụi tao không tin Phoon sống ở đó. Vì vậy tao xuống xe, trốn sau cái cây, còn P'Jo thì đỗ xe cách đó một đoạn để Phoon nghĩ rằng tụi tao đã đi rồi."
North vuốt tóc, nói tiếp "Bọn tao nghi ngờ rằng Phoon đang nói dối, nên cứ chờ xem. Tưởng là Phoon đang gặp rắc rối gì đó."
Ter nghiêng đầu. "Rồi sao nữa?"
North nhìn thẳng vào tôi. "Bọn tao thấy Phoon trốn sau bức tường cạnh phòng bảo vệ. P'Johan bắt đầu mất kiên nhẫn sau khoảng 15 phút. Bọn tao gần như định bước ra hỏi Phoon xem đã xảy ra chuyện gì thì xe của P'Fah dừng lại. Cách anh ấy lao ra khỏi xe rồi chạy đến ôm Phoon... lúc đó tao biết hai người không chỉ là quen biết bình thường."
"Trời ạ..." Ter chớp mắt. "Nhưng tại sao cậu lại nói dối địa chỉ, Phoon?"
"Bởi vì cậu ấy sống ngay cạnh căn hộ của P'Fah." North thở dài khi thấy tôi cúi đầu xấu hổ. "Bọn tao đi theo Typhoon để chắc chắn rằng mọi chuyện ổn, và... tao nhận ra hai người họ sống trong cùng một tòa nhà."
Bàn ăn chìm vào im lặng.
Ter đang cố tiêu hóa thông tin vừa nghe, còn North thì nhìn tôi chăm chăm như đang chờ lời giải thích tại sao lại giấu họ chuyện lớn như vậy. Tôi đưa tay xoa mắt, nhìn quanh bàn rồi mở miệng vài lần nhưng lại không biết phải nói gì.
Cuối cùng tôi hít một hơi thật sâu. "Nghe này... mình và P'Fah quen nhau từ nhỏ. Và... anh ấy là vị hôn phu của chị mình."
"À..." Ter chớp mắt thêm vài lần nữa. "Ồ. Vậy... hai người không nói chuyện với nhau là vì...?"
"Cậu có tình cảm với anh ấy à?" Dao đột nhiên hỏi.
Câu hỏi rơi xuống bàn như một quả bom.
Không chỉ tôi nhìn Dao với vẻ kinh ngạc mà cả North và Ter cũng há hốc miệng, kinh hãi trước câu hỏi ấy. Dao vẫn bình tĩnh nhìn tôi, hoàn toàn không để ý đến phản ứng của mọi người.
"Dao, cậu vừa nghe thấy rồi đấy! P'Fah là vị hôn phu của chị gái Phoon mà!" Ter đập tay xuống bàn như nhấn mạnh. "Cậu bỏ sót chi tiết đó à?"
"Nhưng hai người họ không nói chuyện với nhau..." Dao đáp.
"Có thể vì Phoon không thích P'Fah cho chị mình thôi" North lên tiếng bênh, lắc đầu. "Thôi đi. Mày làm mọi thứ trở nên kỳ quặc rồi đấy, Dao."
Dao chuyển ánh mắt sang nhìn tôi lần nữa. "Vậy... cậu thật sự không có tình cảm gì với P'Fah à?"
"Dao!" North và Ter cùng lúc gắt lên.
Tôi nuốt khan dưới ánh mắt của Dao. Tôi cảm thấy như có ai đó bóp nghẹt cổ mình. Tôi biết mình có thể nói dối. Chỉ cần lắc đầu, mọi thứ sẽ được giữ kín. Nhưng ánh mắt của Dao như thách thức tôi phải nói ra sự thật. Như thể buộc tôi phải thừa nhận điều mà tôi đã không dám đối diện, giấu kín trong lòng suốt thời gian dài — Rằng tôi yêu P'Fah. Vị hôn phu của chị mình.
"Xin lỗi" tôi thì thầm.
Ba người bạn lập tức nhìn về phía tôi.
"Dao nói đúng. Mình... có tình cảm với P'Fah." Tôi thú nhận, chờ đợi những lời trách móc hay ghê tởm. "Mình không nói gì với mọi người vì không ai biết trong lòng mình đang nghĩ gì. Và... mình nghĩ nếu mọi người biết mối quan hệ giữa mình và anh ấy, mọi người sẽ hiểu... sẽ đoán ra tình cảm của mình."
Tôi cúi đầu xuống thấp, không dám nhìn phản ứng của họ.
Ter đưa tay nắm lấy tay tôi. Còn North thì vòng tay qua vai, kéo tôi vào một cái ôm từ bên cạnh.
Dao liếc về phía cửa căn tin. "P'Fah đến rồi."
Cả ba người chung tôi lập tức ngồi thẳng lưng. Tim tôi đập nhanh đến mức cảm thấy như nó đang vang lên trong tai, tôi cắn môi, dịch người ra góc. P'Johan bước tới ngồi cạnh North, tiện tay xoa đầu cậu ấy. P'Hill hôn nhẹ lên đỉnh đầu Ter. P'Arthit gật đầu chào Dao rồi ngồi xuống. P'Fah mỉm cười với tôi và vỗ nhẹ lưng tôi như một lời chào.
"Các em đang nói chuyện gì mà nghiêm túc vậy?" P'Hill hỏi.
"Bầu trời!" Ter thốt lên. Thu hút sự chú ý của mọi người.
"Và... chim trên bầu trời!" North cũng nói lớn, đến mức khiến P'Johan nhìn cậu ấy với vẻ khó hiểu.
"Ý em là bầu trời hôm nay rất xanh" Ter vội vàng chữa cháy. "Phoon và em đang nghĩ sẽ đi chụp ảnh."
P'Hill nheo mắt nghi ngờ.
Môi tôi hé ra, mắt mở to đầy hoảng loạn. P'Fah liếc nhìn tôi, và tôi có thể cảm nhận được mồ hôi rịn ra sau gáy. Tim tôi đập dồn dập bên tai.
Dao nhún vai. "Thời tiết đẹp mà. Bọn em định rời đi rồi, nhưng Ter và North đang hoảng loạn vì không biết nói với hai anh thế nào." Cậu ấy ra hiệu về phía P'Hill và P'Johan. "Hai người họ không muốn tham gia buổi học hôm nay, mà hai anh thì nghiêm với họ quá, nên họ mới lo."
P'Johan cau mày. "Thật à? North, em có thể bỏ buổi học. Anh không phiền nếu em muốn đi chơi với bạn. Có muốn anh đưa mọi người đi đâu không?"
P'Hill cũng quay sang Ter, nghiêng đầu dường như vẫn chưa tin lắm. "Ter, em muốn đi thì cứ đi. Em biết anh sẽ không bao giờ nói 'không' với em mà."
Ter cười gượng rồi uống cà phê vội đến mức làm bỏng cả lưỡi. Cậu ấy cố nhịn đau và tránh ánh mắt tò mò của P'Hill. Ter chưa bao giờ nói dối P'Hill, chưa bao giờ, và cậu ấy cũng không biết phải làm điều đó như thế nào. North cũng cảm thấy có lỗi khi thấy bạn trai mình tin tưởng mình dễ dàng như vậy.
"Mày là gì vậy? Người phát ngôn của họ à?" P'Arthit hỏi Dao.
"Sao? Anh có vấn đề gì với chuyện đấy à?" Dao đáp lại bình tĩnh.
"Mọi chuyện ổn chứ?" P'Fah quay sang hỏi tôi, khiến mọi sự hỗn loạn xung quanh như tắt ngấm. "Có vấn đề gì với bài học không?"
Tôi lắc đầu, mắt vẫn còn mở to. Tôi cảm thấy có bàn tay đặt lên tay mình. Tôi giật mình và nhìn lên, bắt gặp ánh mắt lo lắng của P'Fah.
"Em ổn mà, P'Fah. Chỉ là... em chưa nói chuyện với Torfun một thời gian dài nên nhớ chị ấy."
"Ừ, anh cũng chưa nói chuyện với cô ấy. Chắc đang bận ôn thi." P'Fah rút tay lại. "Anh đi trước nhé. Anh còn phải dạy kèm một đàn em."
Anh đứng dậy. Và trước khi kịp suy nghĩ, tôi đã giữ lấy cánh tay anh.
Tôi có thể cảm nhận ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía mình. Nhưng ánh mắt tôi không rời khỏi P'Fah.
"P'Fah... anh có thể nói với bạn bè anh về chuyện của chúng ta. Em đã nói sự thật với mọi người rồi."
P'Fah mỉm cười. "Johan đã theo dõi tụi mình. Và cậu ấy không thể chờ để kể với mọi người. Nên anh không cần phải nói gì nữa."
P'Johan lập tức phản đối. "Tao không theo dõi hai người. Tao chỉ lo cho em ấy thôi."
Tôi buông tay ra khỏi cánh tay của P'Fah. "À... vậy à."
Tôi nhìn P'Fah rời đi khi bàn ăn lại chìm vào những cuộc trò chuyện khác. Ngay lúc đó điện thoại tôi rung lên, cho tôi một cái cớ để rời khỏi sự hỗn loạn đang dần bùng lên. Là Torfun.
Tôi bắt máy.
"Cuối cùng chị cũng nhớ mình còn có một đứa em trai à?"
"Đừng nói giọng mỉa mai vậy chứ, em trai bé bỏng." Torfun bật cười. "Chị bận ôn thi thôi. Bên này loạn lắm. Còn em thì sao? Gọi chị cả chục cuộc một ngày. Rảnh vậy à?"
Tôi lẩm bẩm. "Chị không bắt máy cuộc nào nên em lo."
"Chị biết. Fah vừa nhắn tin cho chị."
Tôi khựng lại.
"P'Fah nhắn cho chị á? Vậy nếu vị hôn phu yêu quý của chị không nhắn thì chị cũng không gọi lại cho em à?"
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Tôi cứ tưởng bên kia đã cúp máy, cho đến khi có tiếng hắng giọng.
"Em dạo này sao rồi? Mọi thứ ổn chứ?"
Một cảm giác lạnh lan khắp lồng ngực tôi.
"Ổn. Vị hôn phu của chị chăm sóc em rất tốt." Tôi nói. "Chị làm phiền anh ấy vì em nhiều lắm à? Anh ấy là vị hôn phu của chị, không phải bảo mẫu của em."
"Phoon, đừng gọi Fah là vị hôn phu của chị nữa!" Torfun đột nhiên gắt lên. Ngay lúc đó có tiếng cữa đóng sầm phía bên kia.
Tôi giật mình.
"Tiếng gì vậy?"
"Không có gì." Torfun nói nhỏ "Chị nói chuyện với em sau nhé."
"Không. Chúng ta nói luôn đi. Có chuyện gì vậy, Fun?"
Tôi hỏi, nhưng chị đã im lặng. Vẫn giữ cuộc gọi nhưng không nói gì.
"Fun?"
"Anh không cần phải khó chịu như vậy," Torfun đang nói, khiến tôi càng nhíu mày. "Em trai em là bạn tốt của Fah. Em không thể cứ thế nói với nó rằng em... Làm ơn đừng như vậy. Em sẽ nói với gia đình sớm thôi."
"Bao giờ?" Một giọng nam vang lên. "Torfun, anh yêu em, được chứ, nhưng chuyện này quá rồi. Ngay từ đầu anh còn không dám tỏ tình vì biết em quá xa vời—giàu có, cuộc sống tốt đẹp, còn anh chỉ là sinh viên học bổng, nghèo rớt. Nhưng em lại cho anh hy vọng. Rồi giờ thì sao? Anh phải nghe về vị hôn phu của em ở mọi bước trong mối quan hệ của chúng ta à?"
Ở đầu dây bên kia vang lên giọng của một người đàn ông. Tôi chết lặng, đầu gối run lên, ngồi phịch xuống ghế. Đầu óc tôi trống rỗng, chết lặng vì sốc.
"Không... không..." Torfun bật khóc. "Em xin lỗi. Em không muốn chuyện này, nhưng em... em không thể hủy hôn bây giờ. Em trai em sẽ trở thành mục tiêu cho cơn giận của Cha. Nó chỉ có một mình. Nó là em trai em... em không thể làm vậy với nó. Cho em thêm thời gian, em sẽ về nhà và... em sẽ giải quyết."
"Còn anh thì sao? Khi nào em giải quyết chuyện của chúng ta?"
"Em yêu anh rất nhiều, James. Không phải Fah, mà là anh. Làm ơn đừng như vậy mà—"
Tôi cúp máy. Mắt đỏ hoe, hàm siết chặt khi nước mắt dâng lên. Tôi nắm chặt điện thoại trong tay, vẻ mặt phủ đầy sự không thể tin nổi. Tôi ngồi đó không biết bao lâu, cho đến khi một sinh viên lạ hỏi đường đến căng tin. Tôi giật mình thoát khỏi trạng thái mơ hồ, rồi lặng lẽ quay về căn hộ.
"À, em về rồi!" P'Fah đang đứng trong thang máy, đưa tay chặn cửa đang đóng lại. Tôi nhìn anh khi bước vào, đứng cạnh người mà tôi yêu... người mà chị tôi đang phản bội.
"Hôm nay em thế nào? Nếu biết em rảnh, anh đã qua đón rồi" P'Fah vừa nói vừa cười.
Tôi ngẩng lên nhìn anh, trái tim như vỡ vụn trước nụ cười dịu dàng ấy.
"P'Fah."
"Hử?" Anh nhìn xuống, ánh mắt mềm mại, chăm chú.
"Em thích anh." tôi buột miệng. "Không phải kiểu em trai... mà là một người đàn ông yêu một người đàn ông khác. Em đã hôn anh vì em khao khát anh. Ngay từ đầu đã là anh. Em đã nói dối."
Em không thể để anh cưới Torfun. Chị ấy đang đau khổ. Anh cũng sẽ đau. Em cũng sẽ đau. Thà em phá hỏng tất cả giữa anh và chị ấy. Em sẽ nhận hết mọi tội lỗi. Hãy ghét em đi. Em xin lỗi.
Cửa thang máy mở ra. P'Fah nhìn chằm chằm tôi không chớp mắt, như thể thời gian đã dừng lại. Cửa lại đóng vào, không ai cử động.
"Em không muốn anh cưới chị em."Tôi nói, dưới ánh nhìn không hề dao động của anh. "Em muốn anh hủy hôn với chị ấy."
P'Fah nhấn nút cửa thang máy mở ra một lần nữa. Anh bước ra ngoài mà không nói một lời. Tôi trượt xuống dựa vào tường thang máy.
Tim tôi như vỡ vụn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net