Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 5

P'Fah bắt đầu tránh tôi như tránh một căn bệnh dịch. Nếu anh nhìn thấy tôi ở đâu đó, anh sẽ lập tức đứng dậy rời đi. Thậm chí đang ăn giữa chừng, nếu tôi ngồi xuống cùng bàn, P'Fah cũng sẽ bỏ dở bữa ăn mà đi. Anh bắt đầu bỏ các buổi học nhóm chỉ để không phải gặp tôi. Anh dần dần tách mình khỏi nhóm 'bác sĩ', bởi vì tôi cũng thường xuất hiện ở đó.

Anh kiên quyết đến mức tuần trước, khi mọi người tổ chức sinh nhật cho P'Hill, P'Fah cũng định không đến. Nhưng cuối cùng tôi lại là người tự tìm cớ rút lui trước.

"Xin lỗi, mình có việc phải làm" tôi nói rồi ở trong căn hộ suốt cả ngày. Tôi không muốn P'Fah phải chịu thêm áp lực nào nữa.

"Cậu có nghĩ là mình tỏ tình quá nhanh không?" Ter buồn bã hỏi khi thấy tôi đứng ở góc thư viện nhìn P'Fah. Trong mắt tôi có quá nhiều đau đớn đến mức Ter cảm thấy muốn hét vào mặt P'Fah.

"Cậu có muốn mình nói chuyện với P'Fah không?"

"Không." tôi khẽ nói. "Anh ấy đã rất căng thẳng vì kỳ thi rồi. Mình sẽ nói chuyện với anh ấy sau khi thi xong."

Nhưng tôi không còn cơ hội gặp P'Fah sau kỳ thi nữa. P'Fah đã lên chuyến bay sớm nhất về nhà ngay tối hôm đó, nói với bạn bè rằng anh có việc liên quan đến gia đình cần giải quyết. Tôi ngồi trước cửa căn hộ của anh suốt cả đêm, chờ anh trở về. Tôi nghĩ có thể P'Fah chỉ nói dối P'Johan để tránh tôi, nhưng không phải vậy. P'Fah thật sự đã rời đi mà không nói với tôi một lời.

Tôi ở lại thành phố trong khi bạn bè đi du lịch cùng bạn trai của họ trong kỳ nghỉ. Một phần trong tôi vẫn chờ đợi mỗi ngày, chỉ cần nghe thấy một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến tôi phải mở cửa ra kiểm tra xem P'Fah có về chưa. Nhưng đáng tiếc... chẳng có dấu hiệu nào là của anh cả.

Tôi bắt đầu rơi vào trạng thái trầm cảm, sụt cân và gặp vấn đề về giấc ngủ.

"Mình ổn mà. Thật đấy" tôi nói dối hết lần này đến lần khác với bạn bè để họ không phải hủy kế hoạch nghỉ ngơi của mình cùng người yêu. Cuộc sống của tôi hỗn loạn là chuyện của tôi, không phải lỗi của họ.

"Em không ngủ đủ à?" Torfun hỏi trong một lần gọi video. "Trông em tệ lắm."

"Chị cũng vậy thôi" tôi đáp lại khi nhìn quầng thâm và khuôn mặt gầy đi của chị.

Torfun nhún vai. "Chị vừa trải qua mùa thi. Nhưng em đâu phải kiểu người tự gây áp lực đến vậy. Có chuyện gì sao? Có gì làm em phiền lòng à?"

"Không có gì. Chỉ là vài chuyện ngốc nghếch thôi."

"Em có muốn nói ra không?"

Tôi nhìn màn hình một lúc rồi lắc đầu. "Không. Chị kể xem bên đó thế nào? Chị có hạnh phúc không?"

Torfun ậm ừ. "Cũng ổn. Có thể chị sắp về nhà. Bố đang bảo chị về thăm. Nói là mẹ nhớ chị rồi."

Tôi gật đầu. Không ai bảo tôi về cả. Không ai nhớ tôi cả. Tôi cố nở nụ cười nói tạm biệt rồi cúp máy. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm mặt trăng. Và tự hỏi liệu P'Fah có đang nhìn thấy bầu trời đẹp như vậy không. Tôi rời khỏi giường, bước tới cửa sổ. Bầu trời đầy sao lấp lánh.

"P'Fah..." tôi khẽ thì thầm trong im lặng.

Do dự một lúc, tôi lấy điện thoại ra rồi bấm số gọi cho P'Fah. Đây là lần đầu tiên tôi chủ động liên lạc với anh qua điện thoại. Sau vài hồi chuông, P'Fah bắt máy nhưng không nói lời chào trước. Tôi siết chặt điện thoại trong tay, khuôn mặt dần suy sụp.

"Anh..."

"Em cần gì?" Giọng nói lạnh nhạt của P'Fah lại một lần nữa khiến tim tôi đau nhói.

"Có. Em cần anh nói chuyện với em." Nước mắt tôi cuối cùng cũng trào ra. "Em đâu có phạm tội gì đâu. Xin anh đừng đối xử với em như vậy. Em yêu anh... đó không phải lỗi của em. Em không muốn anh bước vào cuộc hôn nhân này vì... em không thể nhìn anh ở bên chị em. Em... em xin lỗi. Em không muốn chuyện này xảy ra, thật sự không..."

"Em nói xong chưa? Anh cúp máy đây."

"Em nhớ anh" tôi vội vàng nói. Đầu dây bên kia im lặng, nhưng tôi biết P'Fah vẫn đang nghe. "Em nhớ việc được nhìn thấy anh, được nói chuyện với anh... nhớ tất cả mọi thứ về anh. Em đã chờ anh quay lại... em nhớ anh, P'Fah. Làm ơn quay về đi. Chúng ta không thể quay lại như trước nữa nhưng... em... em xin lỗi."

Tút. P'Fah cúp máy.

Tôi tựa trán lên khung cửa sổ, thở ra một hơi run rẩy. Chiếc điện thoại trượt khỏi tay rơi xuống sàn khi tôi khẽ nức nở. Nếu có thể, tôi đã giữ tất cả những cảm xúc đó trong lòng... nhưng không thể. Vì đó là chị tôi. Vì Torfun. Tôi biết chị mình sẽ làm bất cứ điều gì vì tôi, và nếu tình huống trở thành việc cha dùng sự an toàn của tôi để đe dọa... chị ấy vẫn sẽ kết hôn với P'Fah, ngay cả khi trái tim chị đã thuộc về người khác.

"Em sẽ sửa lại tất cả... Fun. Em sẽ sửa mọi thứ, P'Fah," tôi thì thầm với chính mình.

___________

Kỳ nghỉ kết thúc và năm học thứ ba bắt đầu. Tôi biết rằng P'Fah đã quay trở lại căn hộ đối diện mình, nhưng tôi vẫn chưa bước ra ngoài. Tôi không biết phải bắt đầu cuộc nói chuyện đó như thế nào. Đứng trước gương, tôi nhìn chính mình một lúc lâu rồi hít sâu, ép bản thân nở một nụ cười. Tôi đứng chờ trước cửa. Khoảnh khắc cánh cửa căn hộ đối diện mở ra, tôi lập tức xoay tay nắm cửa bước ra. Nhưng người đứng trước mặt tôi lại là P'Arthit. Nụ cười của tôi lập tức tắt ngấm.

"Anh... chào buổi sáng."

P'Arthit dụi mắt rồi ngáp. "Có chuyện gì vậy nhóc?"

Anh ấy vừa nói vừa đi về phía thang máy. Đi được vài bước, anh quay đầu lại.

"À đúng rồi. Fah đang nghỉ. Hình như hôm nay nó không đi học."

Tôi gật đầu, siết chặt quai túi trên vai rồi bước theo P'Arthit vào thang máy. Tai tôi ù đi, tầm nhìn mờ dần. Thang máy bắt đầu di chuyển. P'Arthit vẫn đang nói gì đó nhưng tôi không nghe rõ. Tất cả những gì tôi nghe được chỉ là nhịp tim của chính mình. Cửa thang máy mở ra, P'Arthit bước ra trước rồi quay lại hỏi:

"Nhóc không ra à?"

Tôi nhìn anh ấy. "Không. Em phải nói chuyện với P'Fah."

Trước khi P'Arthit kịp nói gì, cửa thang máy đã đóng lại và đi lên.

Tôi quay lại tầng căn hộ. Tôi tức giận, thất vọng nhưng trên hết là đau lòng. Tôi không thể tin rằng P'Fah có thể tránh mặt mình đến mức này. Anh làm sao có thể đối xử với tôi như vậy chứ?

"P'Fah."

Tôi đập mạnh vào cửa. Ánh mắt tôi sắc lạnh và kiên quyết.

"Anh, em biết anh ở trong đó. Mở cửa đi. Ra đối mặt với em." Tôi tiếp tục gõ mạnh. Khoảng khắc này tôi như muốn giết một ai đó. Muốn thét thật lớn.

"P'Fah!"

Những ngón tay tôi đập dồn dập lên cánh cửa gỗ. Cơ bắp căng lên từ vai xuống cánh tay khi tôi siết chặt nắm đấm, trán tựa vào khớp tay mình.

"Em sẽ đứng đây cho đến khi anh chịu nói chuyện—"

Cánh cửa bất ngờ bật mở. P'Fah kéo mạnh đến mức như muốn giật tung bản lề, đứng trước mặt tôi với ánh mắt tối sầm và vẻ khuôn mặt giận dữ quen thuộc.

"Đi học đi, Typhoon."

Tôi bật cười vì không tin nổi. Tôi đẩy Fah một cái khiến anh loạng choạng lùi vào trong căn hộ rồi bước theo vào.

"Anh thật sự bảo em đi học sao?"

Tôi lại đẩy P'Fah thêm lần nữa. "Anh phớt lờ em suốt mấy tháng! Anh dám làm vậy với em sao? Anh dám sao?"

"Anh có dám không sao?"

P'Fah gầm lên, giữ chặt hai tay tôi khi tôi định đánh anh.

"Còn em thì sao? Em dám làm vậy sao? Em dám khiến anh nghi ngờ cả cuộc đời mình?" Giọng anh khàn đặc, chất chứa quá nhiều cảm xúc đến mức tôi sững lại khi anh tiến sát về phía tôi.

"Em dám nói ra tất cả những điều đó dễ dàng như vậy sao! Em không biết điều đó sẽ phá hủy chúng ta à? Và gia đình chúng ta thì sao?"

Mắt tôi đỏ lên vì thiếu ngủ, và khi nhìn anh, nước mắt dâng lên nơi khoé mắt.

"Em đã giữ tất cả trong lòng suốt bao năm! Em đã phải nhìn anh đính hôn với chính chị gái em! Em đã nói dối anh về cảm xúc của mình!"

Tôi tiến từ từ áp sát về phía anh, gần như không còn khoảng cách. "Vậy nên đừng giảng đạo lý với em. Em đã cố kìm nén nhưng không thể. Em yêu anh—"

"Dừng lại!" P'Fah hét lên, siết chặt vai tôi. "Tại sao?"

Ánh mắt tôi hoang dại, môi run lên. "Tại sao em phải dừng lại? Em yêu anh! Điều đó làm anh sợ sao?"

"Anh là vị hôn phu của chị em! Em bị làm sao vậy?" P'Fah lắc mạnh vai tôi. "Em có biết mình đang làm gì không, Phoon? Chị em... gia đình em... tất cả mọi người sẽ ghét em. Tỉnh táo lại đi."

Nước mắt lấp lánh lăn xuống má tôi. "Em không quan tâm. Em yêu—"

P'Fah bất ngờ áp trán mình vào trán tôi khiến tôi sững người.

"Anh không muốn vượt qua ranh giới này" P'Fah nói khẽ, giọng gần như van xin. "Anh xin em hãy dừng lại. Anh đã phải cố gắng kiềm chế bản thân đến mức này rồi, Typhoon. Anh xin em... Làm ơn hãy dừng lại. Đừng khiến anh dao động. Đừng nói chuyện với anh...."

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. Chóp mũi của chúng tôi chạm nhau và tôi biết những gì mình đang làm là sai. Rất sai. Nhưng tôi vẫn nghiêng người về phía trước áp môi mình lên môi P'Fah, khẽ hôn anh. Ngay lúc đó tôi mới nhận ra mùi rượu. Tôi thoát khỏi cơn mơ hồ. Rượu. Hơi thở của P'Fah nồng mùi rượu—vào lúc 8 giờ sáng. Tôi lùi lại vài bước. Tôi đã quá tức giận nên không nhận ra.

"Anh đã uống rượu, P'Fah"

P'Fah bước tới gần tôi hơn, dồn tôi lùi về phía sau đến khi lưng chạm vào tường, nuốt trọn tiếng thở gấp của tôi khi môi anh áp xuống môi tôi. Tôi mở to mắt, tay đặt lên ngực P'Fah cố đẩy anh ra nhưng P'Fah giữ chặt tay tôi ép lên tường. Môi lưỡi của chúng tôi quấn lấy nhau trong một cuộc giằng co căng thẳng.

"P'Fah... P'Fah..."

Tôi quay mặt sang một bên, thở dốc, cả người chấn động khi P'Fah cúi xuống mút lên cổ, và cắn bất cứ nơi nào anh chạm tới.

"Ah...ugh.... P'Fah, Anh say rồi."

P'Fah ngẩng đầu lên, tóc rối tung và ánh mắt mờ đi.

"Đây là lý do anh tránh em, Phoon"

P'Fah thì thầm rồi hôn lên má tôi, môi trượt xuống quai hàm tiếp tục mút lấy nơi đó.

"Anh đã cố kiềm chế bản thân. Anh đã cố không làm điều không thể tránh khỏi."

"P'Fah..."

Lòng ngực tôi đau nhói, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về tất cả những gì đang sụp đổ.

"Chết tiệt... em khiến anh phát điên"

P'Fah thì thầm khi cắn nhẹ dái tai khiến tôi rên khẽ.

"Em có biết anh mơ thấy về điều gì không? Anh thấy ghê tởm chính mình. Em là em trai của vị hôn thê anh. Anh đáng lẽ phải là một người con tốt... một người đàn ông đứng đắn... chết tiệt, anh còn phải cưới chị em nữa." Anh buông ra câu cuối cùng như thể chính nó đang thiêu đốt đầu lưỡi anh.

Môi tôi hé mở. Tôi đang nghe P'Fah nói, đúng là đang nghe, nhưng đầu óc lại không xử lý nỗi bất cứ điều gì. Tay P'Fah đặt trên cơ thể tôi, lần mò từng chút một. Tôi như phát điên. Tôi muốn lao mình vào lửa — có lẽ còn dễ chịu hơn cái cách dịu dàng mà P'Fah đang đối xử với tôi lúc này. Hơi thở của P'Fah lướt qua vùng da nhạy cảm nơi cổ tôi, và tôi phải cố kìm lại cơn run rẩy chạy dọc sống lưng.

"Em xin lỗi, P'Fah..." tôi khẽ thì thầm. Đôi mắt tôi mờ đi, vô định khi P'Fah chậm rãi hạ người xuống, và tôi miễn cưỡng thừa nhận rằng tôi thậm chí còn không nghĩ đến việc phản kháng khi môi P'Fah lại bắt lấy môi mình.

"Bảo anh dừng lại đi." P'Fah thì thầm trên đôi môi đã sưng lên của tôi, gần như không thể nghe rõ nữa.

Tôi nuốt khan nhưng không nói lời gì để phá vỡ sự tiếp xúc đó — quá chìm đắm trong nhịp điệu và cảm xúc mãnh liệt xa lạ với tôi. Tôi nghiêng đầu, trao cho P'Fah tất cả những gì anh muốn. Tôi mơ hồ nhận ra rằng mình đang phản bội mọi người. Tôi yêu P'Fah. Nhưng nếu không phải vì Torfun, nếu không phải vì chị mình, có lẽ tôi đã không bao giờ thổ lộ đoạn tình cảm này. Theo cách này, tôi cũng đang phản bội  chính chị mình.

Tôi đúng thật là một kẻ tệ bạc như vậy.

"Hãy bảo anh dừng lại"

P'Fah rít lên, lần này gấp gáp hơn, lại cắn nhẹ lên quai hàm tôi. Nhưng thay vì dừng lại, điều gì đó trong giọng cầu xin của anh lại khơi lên ngọn lửa trong lòng tôi, và trước khi tôi kịp ngăn bản thân, tôi gần như lao vào P'Fah, đáp lại nụ hôn theo cách mà tôi luôn khao khát. Tôi hôn anh thay cho tất cả những lần tôi đã không thể. Tôi buông mình theo cảm xúc thay cho tất cả những lần tôi đã phải kìm nén. P'Fah giữ chặt eo tôi, phát ra những tiếng rên khẽ.

"ANH NÓI HÃY BẢO ANH DỪNG LẠI!"

P'Fah đột nhiên hét lên, giật mạnh bản thân ra khỏi người tôi, mạnh đến mức bản thân anh cũng loạng choạng lùi lại vài bước rồi ngã xuống sàn. Tôi cảm thấy chân tay mình mềm nhũn. Tôi trượt xuống theo bức tường phía sau một cách vô lực, nhìn P'Fah chăm chú nhưng đầy bất an và đau lòng.

"P'Fah..."

"Không... chuyện này không thể xảy ra. Chúng ta không thể làm vậy. Chết tiệt."

P'Fah thở gấp, như mất kiểm soát rồi đứng dậy loạng choạng.

"Ra ngoài. Em... ra ngoài đi. Anh phải nói chuyện với Torfun. Chết tiệt... anh đã làm cái quái gì vậy. Khốn thật."

Rồi anh quay người bước vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại. Tôi ngồi đó, nước mắt nóng hổi trào ra, ngực tôi phập phồng dữ dội, cơ thể vẫn còn chưa hết run rẩy.

Tôi đã vượt qua ranh giới...

Và giờ đây, tôi không biết liệu mình có phải vừa đánh mất P'Fah của tôi mãi mãi hay không.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net