Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 10








Mùa đông năm 2022 dường như đến sớm hơn mọi khi.

Ngày trở về Seoul, sân bay Incheon lộng gió, từng cơn rít qua như lưỡi dao cắt vào da thịt. Han Wang-ho đút sâu tay vào túi áo phao, bên dưới lớp khẩu trang dày cộp, người ta chỉ kịp thấy đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Ngay phía sau, Jeong Ji-hoon vẫn giữ nguyên dáng vẻ ngái ngủ, lững thững bước theo.

Han Wang-ho còn muốn đồng hành cùng Son Si-woo và Park Jae-hyuk thêm một thời gian nữa, nhưng nghiệt ngã thay, vòng xoáy chuyển nhượng chưa bao giờ chờ đợi ai.

Trong phòng họp, Go Dong-bin rít liên tục từng điếu thuốc, gõ tay xuống mặt bàn đầy bế tắc. Tin tức Park Jae-hyuk chuẩn bị sang LPL đã chẳng còn là bí mật, và bến đỗ của Son Si-woo cũng đã sớm được định đoạt. Gen.G – đội tuyển từng càn quét LCK mùa hè năm 22 – đã bắt đầu tan rã ngay khi trận tuyết đầu mùa của tháng 11 còn chưa kịp rơi.

"Wang-ho à, năm nay có lẽ em sẽ vất vả lắm đây."

Khi đẩy bản hợp đồng gia hạn về phía cậu, ánh mắt Go Dong-bin đong đầy vẻ áy náy. Han Wang-ho tháo kính, day day sống mũi đang nhức mỏi. Năm nay cậu 24 tuổi. Trong thế giới thể thao điện tử đã bị đảo lộn bởi sự phân hóa giới tính thứ hai, với tư cách là một Omega không ổn định, cậu vẫn dùng thực lực để khẳng định vị thế người đi rừng số 1 LCK. Việc công khai giới tính thực ra không ảnh hưởng quá nhiều, ngoại trừ việc số lượng fan Alpha tăng lên chóng mặt.

À không, vẫn có đôi chút ảnh hưởng. Nam Omega được ví như "điểm cuối" trong chuỗi thức ăn chọn bạn đời – nơi mà từ nam Alpha, nữ Alpha, nam/nữ Beta cho đến cả Omega nữ đều có thể tìm đến. Han Wang-ho đã xuất sắc đứng đầu bảng xếp hạng những tuyển thủ mà cộng đồng LMHT khao khát kết hôn nhất. Thậm chí, không ít tuyển thủ chuyên nghiệp khác cũng đang âm thầm cầm "số thứ tự" chờ đợi.

"Dong-bin hyung, không phải vẫn còn em, Ji-hoon và Hyun-jun ở đây sao?"

Khi đặt bút ký tên, cậu không một chút do dự.

Jeong Ji-hoon cũng quyết định ở lại. Con "mèo lớn" hệ ăn thịt với gương mặt nhăn nhúm vì lo lắng sau kỳ CKTG đã từ chối mọi lời mời chào giá trị trên trời, lặng lẽ đứng sừng sững như một pho tượng ngay tại phòng tập của đội. Cậu chẳng buồn xem kỹ chi tiết hợp đồng, chỉ là vào đêm gia hạn, Ji-hoon cứ dính lấy Han Wang-ho, dùng chiếc răng khểnh sắc nhọn cọ lên vùng gáy nơi vừa dán miếng dán ức chế.

"Wang-ho hyung, sang năm không còn Jae-hyuk hyung và Si-woo hyung nữa rồi."
Ji-hoon vòng tay ôm lấy eo cậu từ phía sau, vây hãm Han Wang-ho vào lòng mình, giọng nói trầm đục đầy vẻ làm nũng: "Em chỉ còn hyung thôi."

Sự lo âu của một Alpha lúc này dường như đã quá tải. Han Wang-ho ghét nhất khi bị đánh dấu chính là việc tâm trạng của Jeong Ji-hoon sẽ lây lan sang cậu. Hiện tại, pheromone của Ji-hoon với mùi cà phê hòa lẫn hương gỗ đang trở nên đầy tính xâm lược vì cảm xúc dao động, nồng đậm như không khí trong một tiệm internet café thiếu thông gió.

Đã vốn bực mình, giờ lại càng thêm khó chịu. Han Wang-ho co vai lại, tiện tay vỗ một cái vào cái đầu đầy lông xù của con mèo bự kia.

"Buông ra, nặng quá! Mau đi tắm rồi ngủ đi, mai bọn nhỏ còn đến căn cứ đấy."

Năm 2023, Gen.G khoác lên mình diện mạo mới. Peyz Kim Soo-hwan – xạ thủ nhỏ tuổi nhất – mang theo nét ngây thơ chưa qua gọt giũa cùng sự điềm tĩnh lạ thường, còn hỗ trợ Delight Yoo Hwan-joong thì đôn hậu như một chú gấu trắng.

Ngày truyền thông trước mùa giải, các diễn đàn đều dự đoán "cái chết" cho đội hình Gen.G sau khi mất đi cặp đôi đường dưới huyền thoại. Ngồi ở trung tâm bàn phỏng vấn, nhìn hai tân binh còn chút rụt rè, Han Wang-ho đột nhiên mỉm cười. Cậu nghiêng đầu, tầm mắt vô tình chạm phải Park Do-hyeon trong bộ đồng phục mới của Hanwha Life.

Park Do-hyeon đã trở về Hàn Quốc. Sự kiện làm rung chuyển kỳ chuyển nhượng cuối cùng đã hạ màn bằng màn chào sân của "dải ngân hà" Hanwha Life. Park Do-hyeon ngồi đó, sống mũi đeo chiếc kính gọng vàng, cách nửa khán đài, cậu nheo mắt cười đầy ẩn ý với Han Wang-ho.

Khi giải tán, không khí ở bãi đỗ xe nồng đậm những mùi nước hoa cao cấp – thứ mà con người hiện đại dùng để che đậy pheromone. Nhưng khi Park Do-hyeon bất ngờ nắm lấy cổ tay Han Wang-ho ở một góc khuất, hương nước hoa Loewe Solo Ella phiên bản giới hạn Seoul vẫn len lỏi qua từng thớ vải.

"Wang-ho hyung, đã lâu không gặp."

Giọng Do-hyeon trầm thấp, vương vấn sự mệt mỏi sau chuyến bay dài cùng một chút phấn khích khó giấu.

"Do-hyeon à, chào mừng trở lại LCK."

Han Wang-ho hơi chột dạ nhìn quanh. Jeong Ji-hoon đang trao đổi quy trình cùng Go Dong-bin ở phía xa, bất cứ lúc nào cũng có thể bước tới. Park Do-hyeon nhận ra hành động đó, ý cười nơi khóe miệng càng sâu thêm. Cậu cúi đầu, đôi mắt sau lớp kính lóe lên tia nhìn dò xét đầy tính chiếm hữu của một Alpha:

"Em thuê một căn hộ gần căn cứ của các hyung. Lúc nghỉ giải lao, hyung qua nhà em ăn cơm nhé? Bạn em vừa mang từ Trùng Khánh sang loại cốt lẩu chính gốc đấy."

Chưa kịp đợi trả lời, tiếng bước chân nặng nề đã vang lên. Jeong Ji-hoon đút tay vào túi quần, gương mặt không chút cảm xúc, chen thẳng vào giữa hai người. Pheromone nồng đậm đến mức gần như hữu hình của cậu lập tức bùng nổ, mang theo lời tuyên bố chủ quyền trần trụi.

"Viper-ssi, đã lâu không gặp."

Ji-hoon nhướng mày, bàn tay tự nhiên khoác lên vai Han Wang-ho rồi ấn nhẹ xuống. Cậu ôm lấy hyung của mình, giọng lạnh nhạt: "Tối nay bọn em còn họp, xin lỗi không tiếp được."

Park Do-hyeon không hề tức giận, chỉ thong thả thu tay lại, đẩy kính: "Chovy-ssi, hẹn gặp lại ở giải mùa Xuân. Wang-ho hyung, nhớ check tin nhắn nhé."

Trên xe buýt trở về, bầu không khí kỳ quái đến mức ngay cả người thô kệch như Yoo Hwan-joong cũng phải im lặng. Jeong Ji-hoon im lặng suốt dọc đường, vừa lên xe đã chiếm lấy vị trí bên cạnh, dùng áo khoác của mình phủ kín đầu cả hai.

"Cậu lại phát điên cái gì thế?" Han Wang-ho hạ thấp giọng, thúc đầu gối vào người cậu.

Jeong Ji-hoon đột ngột quay đầu, đôi mắt mèo rực cháy sự chiếm hữu. Cậu ghé sát vào tai Han Wang-ho, thì thầm: "Trên người hyung toàn mùi của Park Do-hyeon. Hyung đã hứa với em là trước khi CKTG kết thúc sẽ không gặp cậu ta mà."

"Đó là mùi nước hoa thôi! Chỉ là mùi của Park Do-hyeon trùng hợp giống thế thôi mà." Han Wang-ho xoa thái dương, đầy mệt mỏi, "Hơn nữa, đó là giao tiếp xã hội bình thường."

"Em không tin. Hyung cứ đi hỏi Park Do-hyeon xem, cậu ta chắc chắn chẳng bao giờ coi đó là giao tiếp xã hội bình thường đâu."

Ji-hoon hừ lạnh, dưới lớp áo khoác, bàn tay cậu siết chặt lấy tay Han Wang-ho, đan chặt vào nhau như muốn khảm đối phương vào máu thịt.

Vòng 1 mùa Xuân 2023, Gen.G chật vật với đội hình mới, đặc biệt là trước T1 và "dải ngân hà" HLE. Ngày 19 tháng 2, đúng sinh nhật 25 tuổi của Han Wang-ho, Gen.G đối đầu với HLE.

Ván 1, Zeri của Park Do-hyeon thống trị trận đấu và giành MVP. Trong phòng chờ, Go Dong-bin mặt mày sa sầm, còn Jeong Ji-hoon chỉ biết ngồi im, dán mắt vào biểu đồ sát thương, nhai nát viên kẹo bạc hà.

"Ván sau tập trung vào đường dưới, Wang-ho, giai đoạn đầu cứ cắm trại cho anh."
Ván 2 và ván 3, Han Wang-ho thể hiện sự kiên cường đáng sợ của một lão tướng. Maokai và Sejuani của cậu như hai bóng ma bao phủ lấy rừng của HLE. Trong pha combat quyết định ở hang Rồng, Han Wang-ho tốc biến mở giao tranh, khống chế thành công Lucian của Do-hyeon, tạo tiền đề để Azir của Ji-hoon xé nát đội hình đối phương.

2-1. Gen.G thắng.

Khi rời khỏi sân khấu, Han Wang-ho run rẩy – không phải vì phấn khích, mà là vì kỳ phát tình đang chực chờ bùng phát. Di chứng từ lần bị đánh dấu thất bại ở Mexico City vẫn đeo bám, và pheromone của Jeong Ji-hoon giờ đây chẳng khác nào quả bom hẹn giờ.

Cậu lao vào nhà vệ sinh, run rẩy rút thuốc ức chế. Khi dịch thuốc lạnh buốt ngấm vào cơ thể, một mùi hương trong trẻo tràn ra trong không gian hẹp. Cánh cửa đột ngột bị đẩy ra. Han Wang-ho giật mình, chưa kịp khoác áo lên người đã chạm phải ánh mắt của Park Do-hyeon.

Do-hyeon sầm mặt, khóa trái cửa rồi sải bước tiến tới, ép cậu vào bồn rửa mặt.
"Hyung và Jeong Ji-hoon, rốt cuộc đã làm đến bước nào rồi?"

Trên sân khấu, với tư cách một Alpha hàng đầu, Do-hyeon đã ngửi thấy mùi của Ji-hoon trên người Han Wang-ho. Đó là mùi của kẻ vừa bị đánh dấu, dù có bao nhiêu nước hoa che đậy cũng không thể giấu giếm được.

"Do-hyeon, đây là nhà thi đấu..." Han Wang-ho hoảng hốt, chân cậu mềm nhũn vì thuốc chưa kịp tác dụng.

"Em biết."

Do-hyeon cúi xuống, cắn mạnh lên môi Han Wang-ho – một nụ hôn mang đầy vị máu. Khác hẳn vẻ dịu dàng thường thấy, lần này Do-hyeon như một con rắn lục bị chọc giận, siết chặt lấy con mồi.

"Ư..."

Cho đến khi tiếng gọi của Go Dong-bin từ bên ngoài vang lên: "Wang-ho à, đi phỏng vấn thôi", Do-hyeon mới chịu buông ra. Cậu dùng ngón cái miết nhẹ khóe miệng cậu, ánh mắt lóe lên vẻ nguy hiểm:

"Em biết ngày mai các hyung được nghỉ. Em sẽ đợi hyung ở căn hộ. Nếu hyung không đến, em sẽ đứng dưới căn cứ, rồi nói với bất kỳ fan nào đi ngang qua là em đang đợi bạn trai mình. Hyung thấy sao?"

Han Wang-ho thực sự đã bắt đầu cảm thấy lo sợ trước những đợt tấn công dồn dập từ phía Park Do-hyeon, cậu hoàn toàn rơi vào thế bị động, dù có cố gắng chống đỡ thế nào cũng không xong.

Tối hôm đó, để ăn mừng chiến thắng trận đấu đầy cam go, cả đội quyết định đi liên hoan. Ban đầu, mọi người dự định thanh toán bằng thẻ công ty, nhưng Han Wang-ho nhất quyết muốn tự bỏ tiền túi để mời các đàn em. Ngay lúc tính tiền, Jeong Ji-hoon bước tới, rút chiếc thẻ cá nhân của mình nhét vào tay Wang-ho, bảo cậu cứ thoải mái mà dùng.

Kim Soo-hwan, vốn là người đam mê ghi lại mọi khoảnh khắc đời thường, đã chụp lại cảnh tượng này và đăng lên Twitter với dòng chú thích: "Những người anh em Gen.G yêu thương nhau". Cậu nhóc đã vô tình "gài" Han Wang-ho một vố thật đau.

Ngày hôm sau, Han Wang-ho nói với Jeong Ji-hoon rằng cậu định đi khám mắt, tiện thể gặp gỡ ăn uống với những người bạn cũ thời thực tập sinh tại Najin. Ji-hoon vẫn còn ám ảnh với những gì đã xảy ra tại Bắc Mỹ, liền hỏi liệu có cần cậu đi cùng không. Wang-ho phải vò đầu "con mèo bự" này, bảo cậu hãy cho mình chút tự do cá nhân.
Han Wang-ho đến bệnh viện mắt trước, sau đó ghé một quán cà phê gần đó để gặp người bạn thân nhất. Đối phương hiện đang kinh doanh tiệm net, vừa hay có điện thoại gọi báo tiệm đang quá tải nên phải vội vàng về hỗ trợ.

Đang phân vân không biết nên về thẳng ký túc xá hay đi dạo thêm một chút, cuối cùng Han Wang-ho lại tìm đến căn hộ mà Park Do-hyeon đã thuê. Đó là một khu chung cư cao cấp tại Samseong-dong, chỉ cách căn cứ Gen.G mười phút lái xe.
Wang-ho bấm mật mã Park Do-hyeon gửi qua Kakao rồi bước vào. Ngay khoảnh khắc cánh cửa mở ra, một mùi hương nồng nàn ập tới bao trùm lấy cậu. Hệ thống sưởi sàn trong phòng được bật rất cao, Park Do-hyeon đang đứng trong bếp thái hành, trên người mặc một chiếc áo len màu xám rộng rãi, đeo chiếc kính gọng đen thường ngày.

Trong một thoáng, Han Wang-ho cảm thấy mơ hồ. Khung cảnh này quá đỗi thân quen, giống hệt những ngày cuối năm đầy bão tuyết lúc họ mới quen nhau.

"Wang-ho hyung đến rồi à? Hyung ngồi nghỉ chút đi, sắp ăn được rồi."

Park Do-hyeon quay đầu lại, mỉm cười ôn hòa, vô hại. Cứ như thể kẻ Alpha nổi trận lôi đình trong nhà vệ sinh vào ngày thi đấu vòng bảng chỉ là ảo giác của Han Wang-ho vậy.

Wang-ho cởi áo khoác treo lên giá, rồi lặng lẽ đi tới ngồi vào bàn ăn. Trên bàn bày biện đủ các món Trung Hoa tinh tế: cà chua xào trứng, sủi cảo áp chảo, đậu phụ Ma Bà, sườn kho và một nồi canh gà thuốc bắc đang bốc hơi nghi ngút – những món mà cậu rất thích.

"Khi nào cậu học nấu mấy món này vậy?" Han Wang-ho dùng đũa chọc nhẹ vào chiếc sủi cảo trước mặt.

"Hồi ở Thượng Hải ấy. Ngày nào cũng ăn đồ ngoài không tốt cho sức khỏe nên em tự học một chút." Park Do-hyeon múc một bát canh đưa cho cậu, rồi thuận thế ngồi xuống bên cạnh.

Bữa cơm diễn ra trong không gian vô cùng tĩnh lặng. Han Wang-ho vốn tưởng Do-hyeon sẽ tiếp tục chất vấn chuyện của Jeong Ji-hoon, nhưng cậu ấy chỉ nhẹ nhàng nói về những thay đổi phiên bản của LCK năm nay, những chuyện lúc rời EDG và vài mẩu chuyện thú vị tại căn cứ Hanwha Life.

Mãi cho đến khi Han Wang-ho đặt bát đũa xuống, rút tờ giấy lau miệng rồi định đứng dậy mang vào bồn rửa, Park Do-hyeon mới đột ngột đứng dậy, nắm chặt lấy tay cậu.
"Hyung, cứ để đó đi, sẽ có người đến dọn. Chúng ta ra phòng khách ngồi một chút."
Phòng khách căn hộ trải một tấm thảm lông chồn dày cộp, chính giữa đặt một màn chiếu khổng lồ. Park Do-hyeon ấn Han Wang-ho xuống ghế sofa. Cậu không tháo kính, chỉ cúi nhìn xuống, đôi hàng mi dài đổ bóng xuống đôi mắt sâu thẳm.

"Do-hyeon..."

"Wang-ho hyung, chúng ta bây giờ coi như đang hẹn hò, đúng không?" Park Do-hyeon đưa tay tháo từng chiếc cúc áo sơ mi của cậu. Động tác của cậu ấy rất chậm rãi, nhưng lại mang theo áp lực không thể chối từ.

Khi vạt áo được kéo ra, những vết đỏ li ti trên làn da trắng ngần của Wang-ho lộ rõ. Đó là dấu ấn tạm thời mà Jeong Ji-hoon – "con mèo bự" nóng tính – đã để lại trong nhà vệ sinh tại căn cứ vài ngày trước, ngay sau trận thua trước T1.

Ánh mắt Park Do-hyeon lập tức lạnh đi. Cậu cúi đầu, đầu lưỡi liếm nhẹ đầy khiêu khích lên vết răng còn đang ửng đỏ ấy, khiến Han Wang-ho run rẩy dữ dội.

"Jeong Ji-hoon phải đánh CKTG, em không muốn làm cậu ta bị ảnh hưởng, không muốn khiến cậu ta thấy tổn thương. Còn em thì sao?" Giọng Park Do-hyeon vang lên bên tai đầy nguy hiểm, "Wang-ho hyung, những gì Ji-hoon có thể cho hyung, em cũng có thể, hơn nữa em còn kiên nhẫn hơn cậu ta."

Lời vừa dứt, Park Do-hyeon cởi bỏ áo trên, pheromone ồ ạt như sóng thần nhấn chìm Han Wang-ho hoàn toàn.

Pheromone có độ tương thích cao khiến kỳ phát tình vốn vừa mới được áp chế của Wang-ho lập tức bùng phát trở lại. Làn da cậu ửng hồng bất thường, mùi hương "tuyết mới" lan tỏa điên cuồng.

"Đợi... đợi đã... Do-hyeon, đừng đánh dấu hoàn toàn..." Han Wang-ho ngửa cổ, khóe mắt đã vương lệ sinh lý.

"Không đánh dấu hoàn toàn đâu." Park Do-hyeon hôn lên môi cậu, đôi tay siết chặt cổ tay Wang-ho áp lên đỉnh đầu.

Đó là lần trải nghiệm có tính kiểm soát cao nhất mà Han Wang-ho từng nếm trải. Park Do-hyeon không hề vội vàng, cậu như một thợ săn kiên nhẫn, từng chút một phá vỡ mọi phòng tuyến của Wang-ho.

Ngoài cửa sổ sát đất của căn hộ, những cánh hoa anh đào đang nhẹ nhàng rơi. Han Wang-ho bị lật người lại, cưỡi trên đùi Park Do-hyeon.

"Hyung, nhìn em này." Giọng Park Do-hyeon khàn đặc đầy từ tính.

Cậu bóp eo Wang-ho từ phía sau, mỗi cú thúc đều chuẩn xác lướt qua điểm nhạy cảm nhất. Han Wang-ho thét lên, muốn bò về phía trước nhưng lại bị đôi bàn tay rắn chắc kia kéo mạnh trở lại. Sự sợ hãi xen lẫn khoái cảm khi bị va chạm liên tục vào khoang sinh sản khiến cậu gần như ngất đi.

"Do-hyeon... dừng lại... sâu quá..."

Park Do-hyeon không dừng. Cậu cúi đầu, răng nanh cắm mạnh vào tuyến thể sau gáy Han Wang-ho. Khác với sự đánh dấu như lưỡi gai của loài mèo mà Jeong Ji-hoon đã thực hiện, pheromone của Park Do-hyeon thẩm thấu qua mạch máu một cách dịu dàng nhưng vô cùng bá đạo. Trên vùng lãnh thổ đã bị "con mèo" chiếm hữu, cậu cưỡng chế dùng mùi hương của chính mình vẽ ra một đường ranh giới dài.

Ngày hôm đó, trên thảm cỏ mùa hè không chỉ có một trận tuyết rơi, mà còn có một trận mưa xối xả cuốn trôi tất cả.

Khi mọi thứ bình lặng trở lại, đã là buổi chiều. Han Wang-ho nằm úp trên giường, ngay cả một ngón tay cũng chẳng thể cử động. Park Do-hyeon ân cần bế cậu đi tắm rửa, thay bộ đồ ngủ sạch sẽ rồi lại nằm xuống, ôm chặt lấy cậu vào lòng.

"Wang-ho hyung, em để thẻ vào ví cho hyung rồi, mật mã là ngày sinh của hyung." Park Do-hyeon khẽ nói trong đêm tối, hôn lên vầng trán vẫn còn đẫm mồ hôi của cậu, "Vì Jeong Ji-hoon có thể trả tiền cho hyung, thì em cũng có thể. Từ nay về sau, không được phép dùng thẻ của cậu ta nữa."

Han Wang-ho thậm chí chẳng còn sức để đảo mắt. Cậu còn phải quay lại căn cứ trước sáu giờ chiều để chuẩn bị lịch livestream lúc mười giờ tối. Cậu nhắm mắt lại đầy mặc kệ sự đời, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: Làm người đi rừng LCK bây giờ không chỉ phải đề phòng đối thủ trong rừng, mà đời tư còn phải đề phòng cả AD, Mid hiện tại và cả Mid cũ nữa, cái kiếp này ai muốn sống sao thì sống!







.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net