chương 9
Việc cậu ấy hay trêu chọc bản thân tôi, ngẫm lại cũng là một tín hiệu tốt. Nhớ lời nhỏ bạn thân từng bảo: "Nó thích mày nó mới trêu đấy", lòng tôi lại dấy lên cảm giác vừa vui vừa lo. Vui vì có thể cậu ấy thực sự dành tình cảm cho mình, nhưng cũng sợ đó chỉ là chút hứng thú nhất thời, khi chán rồi thì sẽ vứt bỏ.
Một tuần trôi qua, không nhanh cũng chẳng chậm. Nhưng đúng vào ngày Chủ nhật, "tam quan" của tôi như bị đảo lộn hoàn toàn. Những suy nghĩ rối bời khiến tôi hoang mang không biết đâu là thực, đâu là hư, đến mức mẹ tôi còn tưởng tôi... đổ bệnh.
Sáng Chủ nhật như thường lệ, tôi vẫn đang say sưa "nướng" trên giường thì tiếng chuông điện thoại réo vang liên hồi. Nghĩ bụng chắc lại là con bạn thân Diệu, tôi định mở máy ra mắng cho một trận vì dám phá giấc mộng đẹp. Nhưng khoảnh khắc nhìn vào màn hình, trời đất xung quanh tôi như xoay chuyển.
Không phải là tin nhắn của Diệu, cũng chẳng phải của đám bạn. Hơn chục thông báo đến từ một người duy nhất: Hoàng Nhật Tài.
Tôi run tay bấm vào khung chat, hàng loạt tin nhắn hiện ra:
Nhật Tài:[ Bạn nhỏ, 6 giờ rồi sao chưa dậy?]
Nhật Tài: [Dậy chưa bạn nhỏ ơi, 7 giờ 30 rồi đó.]
Nhật Tài:[ 9 giờ rồi, ngủ nướng thế bạn nhỏ?]
Nhật Tài: [Bạn nhỏ dậy chưa, dậy rồi thì nhớ ăn sáng nha.]
Đó chỉ là số ít trong một đống tin nhắn phía trên. Ngay khi thấy tôi hiển thị "đang hoạt động", cậu ta lập tức bồi thêm một tin:
Nhật Tài: [Mới dậy hả bạn nhỏ? Ăn sáng chưa?]
Nhìn những dòng tin nhắn ấy, đầu tôi đầy những dấu chấm hỏi. Một người bạn cùng bàn bình thường sao lại quan tâm quá mức thế này? Hết "bạn nhỏ" lại đến chu đáo hỏi thăm, hay là... nhắn nhầm? Nghĩ đến đây, tôi cũng an tâm phần nào. Thôi thì cứ lờ đi, chắc một lát nữa cậu ta phát hiện ra nhắn nhầm sẽ tự xóa thôi.
Tôi thản nhiên ra phòng khách ngồi xem tivi, chờ mẹ nấu cơm trưa. Bỗng nhiên, có tiếng gõ cửa vọng vào: "Cốc... cốc".
"Con ra mở cửa giúp mẹ với, mẹ đang bận tay!" - Tiếng mẹ từ dưới bếp vọng lên.
Tôi lững thững đi ra, cứ ngỡ là hàng xóm sang chơi. Nhưng khi cánh cửa mở ra, cả người tôi cứng đờ. Đứng đó không ai khác chính là gương mặt quen thuộc ấy.
"Ủa trời, sao cậu ta biết địa chỉ nhà mình? Ai đưa cho vậy?" - Hàng tá câu hỏi nảy ra trong đầu tôi.
Thấy tôi đứng thẫn thờ không phản ứng, Nhật Tài khẽ nhếch môi, giọng điệu có phần lười nhác:
"Sao, khách đến thăm nhà mà không mời vào à?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net